Đối với mỗi con người Mẹ luôn là người yêu thương, thấu hiểu ta vô điều kiện,  còn mẹ là còn nhà để về. Dẫu cho sóng gió cuộc đời có ập đến, về bên mẹ ta lại được tìm về chốn bình yên. Mỗi khi nghĩ về mẹ một loạt kỷ niệm lại ùa về gợi nhớ về một tuổi thơ êm đềm, hạnh phúc bên mẹ. Và có lẽ trong tâm khảm của nhiều người, nụ cười của mẹ vẫn luôn sáng mãi.  Sau đây là tổng hợp 10 bài văn hay nhất viết về cảm nghĩ nụ cười của mẹ mà chúng tôi sưu tầm được. Cùng đọc nhé! 

Top 10 bài văn viết về cảm nghĩ về nụ cười của mẹ xứng đáng nhận điểm 10

1

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 1

Tên bài văn: Nụ cười của mẹ

Đặc điểm nổi bật: Khi mẹ cười, những vết nẻ trên môi lại càng nhìn rõ hơn, và để lộ hàm răng phía trong. Những chiếc răng không phải thẳng tắp, trắng bóng nhưng cũng khá đều, hơi ngả sang màu vàng rồi.

Mọi điều trong cuộc sống có thể có hoặc không giống như chúng ta mong muốn. Nhưng chúng ta có quyền lựa chọn cách đối mặt với những điều ấy, chọn “một niềm vui mà mình mong muốn”. Đó chỉ giản đơn là một bông hoa, một nụ cười. Một nụ cười của chính mình, hoặc hạnh phúc khi nhìn thấy nụ cười của người khác. Với tôi, nụ cười của mẹ chính là thứ đẹp nhất trên đời.

Mẹ tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, và sau này cũng là nông dân, như bao người phụ nữ ở thôn quê khác. Tôi chẳng bao giờ so sánh mẹ của mình với các bạn khác trong lớp. Vì mẹ tôi không thể có quần áo và ăn mặc thanh lịch hay phong cách của như mẹ các bạn thị trấn, không có bàn tay búp măng và giọng nói trong trẻo như các bạn có mẹ làm giáo viên, … Mẹ tôi quanh năm chỉ bận những chiếc áo đã sờn vai, bạc màu. Lần duy nhất trang điểm là khi mẹ cưới bố. Bàn tay đã quen làm việc đồng áng nặng nhọc đã dần trai sần và thô ráp và chẳng bao giờ biết nói một lời yêu thương trực tiếp với con. Nhưng tôi vẫn yêu mẹ. Mẹ tôi vẫn có thứ khiến tôi tự hào. Đó chính là nụ cười của mẹ. Đến giờ và cả sau này, tôi vẫn quả quyết rằng không có ai có nụ cười đẹp như mẹ tôi. Cả cuộc đời lam lũ, cực nhọc khiến những nếp nhăn đã bắt đầu xuất hiện ở đầu tuổi 34. Nhưng nụ cười mẹ lại đem lại sức sống và thanh xuân cho mẹ. Mẹ tôi rất hay cười. Mẹ không cười mỉm như những người thiếu nữ thường cười e lệ. Mỗi khi mẹ cười, hai bờ môi mở ra. Bờ môi mẹ mỏng, không bao giờ dùng son nhưng lúc nào cũng có màu đỏ hơi thâm. Khi mẹ cười, những vết nẻ trên môi lại càng nhìn rõ hơn, và để lộ hàm răng phía trong. Những chiếc răng không phải thẳng tắp, trắng bóng nhưng cũng khá đều, hơi ngả sang màu vàng rồi.

Ở vùng nông thôn này, đầu tắt mặt tối, đâu có thời gian chăm sóc cho mình kĩ càng như thế! Nụ cười ấy, với những người khác cũng chỉ đơn giản là nụ cười bình thường thôi. Nhưng với tôi, lại khác. Nụ cười của mẹ như ánh sáng, làm bừng lên khuôn mặt của mẹ. Những nếp nhăn kia như mờ dần đi, khuôn mặt xanh xao. Gương mặt mẹ khiến ai cũng thấy chỉ toàn khổ đau và vất vả. Nhưng khi nụ cười xuất hiện, người ta cũng thấy mẹ đẹp biết bao, mẹ không chỉ gắt gỏng mà còn vui vẻ, không chỉ lo âu mà còn rất lạc quan. Và mẹ cũng đẹp như bao người phụ nữ khác. Vẻ đẹp không cần tô son điểm phấn, vẻ đẹp do chính phẩm chất và con người làm nên. Mẹ thường cười khi thấy tôi được điểm cao, khi tôi làm được điều gì tốt giúp mẹ, giúp mọi người. Đó chính là động lực để cho tôi cố gắng và phấn đấu. Tôi không muốn nhìn mẹ lúc nào cũng lo âu, lại phải gắt gỏng, mệt nhọc nữa. Nhưng mẹ còn cười khi tôi mắc lỗi. Đứa trẻ nào khi phạm lỗi lại chẳng tìm cách trốn tránh, đổ lỗi. Nhưng khi đứng trước mặt mẹ, tôi lại chẳng thể nào làm vậy được. Tôi thường cúi đầu để nhận lỗi. Khi ấy, mẹ thường mỉm cười nhìn tôi.

Nụ cười của sự bao dung, thứ tha và còn thoáng chút tự hào nữa. Mẹ cười vì mẹ thấy tôi đã trưởng thành, dám làm và dám chịu, vì tôi luôn nhớ lời mẹ: “thật thà là cha giả dối” và làm người có thể không giàu sang nhưng vẫn phải đứng thẳng, ngẩng cao đầu. Nụ cười của mẹ là sự động lực, là lời cảnh tỉnh, là sự nhắc nhở đối với tôi. Ai đó đã nói rằng: Người ta không cười khi người ta hạnh phúc mà họ hạnh phúc khi họ cười. Một nụ cười chỉ là một hành động nhỏ nhưng ý nghĩa của nó còn lớn hơn thế rất nhiều.

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 1
2

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 2

Tên bài văn: cảm nghĩ về nụ cười của mẹ

Đặc điểm nổi bật: Vẫn mái tóc đen, đôi mắt sáng, làn da rám nắng khỏe mạnh với bộ trang phục đơn giản. Thế nhưng, đối với em, nụ cười của mẹ đẹp như viên kim cương quý giá.

Người ta thường bảo, ánh sáng mặt trời là thứ chói lóa và ấm áp nhất. Nhưng riêng em thì thấy không phải vậy. Thứ luôn tỏa sáng ấm áp, đem đến cảm giác hạnh phúc, tươi vui, đối với em chính là nụ cười của mẹ.

Nụ cười của mẹ vô cùng xinh đẹp, không phải vì mẹ là một người phụ nữ xinh đẹp. Vì thực ra, mẹ em có ngoại hình bình thường như bao người phụ nữ khác. Vẫn mái tóc đen, đôi mắt sáng, làn da rám nắng khỏe mạnh với bộ trang phục đơn giản. Thế nhưng, đối với em, nụ cười của mẹ đẹp như viên kim cương quý giá. Và có lẽ, trên thế giới này, bất kì người con nào cũng cảm thấy như vậy. Bởi mẹ thật sự là một thiên thần, từ trời cao giáng xuống chở che, bảo vệ cho đứa con thơ. Vậy nên, thật hiển nhiên khi em cảm thấy mẹ em đẹp nhất khi mỉm cười. Lúc ấy, khuôn mặt mẹ dãn ra, đôi mắt cong lên như vầng trăng. Đong đầy trong đôi mắt ấy là niềm vui, sự dịu dàng. Khiến em như chìm đắm vào chốn thiên đường ấy.

Mỗi khi được nhìn thấy mẹ cười, mọi mệt nhọc, lo âu trong em đều tan đi hết. Giống như một thần dược vậy. Vì thế, em luôn săn đón, mong chờ niềm vui ấy trong mỗi giây, mỗi phút. Em luôn dành thời gian để ở bên cạnh mẹ thật nhiều. Kể những câu chuyện nhỏ, múa hát, xoay quanh để ngóng chờ nụ cười của mẹ. Em cũng học làm những công việc nhà giúp mẹ, để mẹ được nghỉ ngơi nhiều hơn. Những khi đó, mẹ sẽ mỉm cười thật tươi, thật rạng rỡ - đó là nụ cười của niềm hạnh phúc. Và em sẽ còn cố gắng hơn nữa, trưởng thành nhanh hơn nữa, để có thể trở thành niềm tự hào, thành điểm tựa cho mẹ. Để mẹ có thể luôn luôn luôn mỉm cười vui sướng.

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 2
3

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 3

Tên bài văn: cảm nghĩ về nụ cười của mẹ em

Đặc điểm nổi bật:  chính nụ cười ấy đã giúp tôi thấu hiểu hết tình thương con vô bờ bến của mẹ, một tình cảm mà không gì có thể mua được. Và nụ cười ấy là cả một vũ trụ bao la mà tôi không khám phá hết được.

Mẹ! Tiếng gọi đầu tiên lúc rời nôi khi còn thơ bé. Mẹ là con đò rẽ nước, xuôi ngược dòng đời, chở gánh nặng qua bao ghềnh thác. Dẫu biết con là gánh nặng của đời mẹ nhưng sao môi kia không ngừng nở nụ cười? Nụ cười ấy đối với tôi là một món quà vô giá, đã tiếp cho tôi thêm niềm tin, sức mạnh và nghị lực để vươn lên trong sống.

Từ thuở còn thơ, tôi đã có cái may mắn được nhìn thấy nụ cười của mẹ: một nụ cười tràn đầy tình cảm. Đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất trên đời. Thật bất hạnh thay cho bao người không được ngắm nụ cười của mẹ. Đau đớn thay cho những kẻ lại vùi dập, hắt hủi nụ cười ấy. Có ai đó bảo rằng: “Nụ cười làm con người ta được cuộc gần nhau hơn”. Vâng, chính nụ cười ấy đã giúp tôi thấu hiểu hết tình thương con vô bờ bến của mẹ, một tình cảm mà không gì có thể mua được. Và nụ cười ấy là cả một vũ trụ bao la mà tôi không khám phá hết được.

Nhưng tôi biết nó là sức mạnh dìu tôi đứng dậy mỗi khi vấp ngã, là niềm tin, là lẽ sống của đời tôi. Nhưng đâu phải lúc nào nụ cười của mẹ cũng giống nhau. Mỗi khi tôi ngoan, mẹ cười, một nụ cười yêu thương, vui vẻ. Nó làm tôi thấy rằng mình đã làm cái gì đó lớn lao cho mẹ. Rồi nụ cười của mẹ động viên, khuyến khích mỗi khi tôi đạt điểm cao. Nụ cười ấy làm cho niềm vui nhân lên gấp bội, làm cho tôi thấy cuộc sống này tươi đẹp biết bao khi có mẹ trên đời. Đôi lúc tôi có chuyện buồn, mẹ vẫn cười nhưng là nụ cười an ủi, vỗ về. Nụ cười ấy như ngọn lửa hồng, sưởi ấm con tim non trẻ đang lo lắng, thổn thức…

Có gì đẹp trên đời hơn thế, khi biết rằng mẹ đang ở bên tôi. Nụ cười mẹ sưởi ấm lòng tôi, đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh. Nhưng cũng có lúc vắng nụ cười của mẹ! Và khi ấy, tôi càng nhận ra nụ cười mẹ là một “gia tài” lớn đối với tôi…

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 3
4

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 4

Tên bài văn: Cảm xúc của em trước nụ cười của mẹ

Đặc điểm nổi bật: Mỗi khi mẹ cười, từ ánh mắt đến mọi cử chỉ dường như cũng vui tươi và rạng ngời hơn gấp bội phần. nụ cười của mẹ giống như tia nắng mai ấm áp xua tan đi những buồn phiền, lo âu và khó khăn trong cuộc đời mẹ, trong cả tuổi thơ của ta nữa.

Mẹ là người vĩ đại, nhân hậu và có lẽ cũng là vị tha nhất trên thế giới này. Mỗi người đều có những dấu ấn riêng về người mẹ vĩ đại ấy, có thể là lúc mẹ nói chuyện, có thể là khi mẹ lao động một việc gì đó, nhưng chắc có lẽ hình ảnh người mẹ mỗi khi nở nụ cười rạng rỡ trên môi dù ta trong bất cứ hoàn cảnh nào là dấu ấn khó phai nhất.

Mẹ là tất cả những gì giàu có, phong phú và thiêng liêng nhất của thế giới chăng. Con dù lớn đấy, nhưng vẫn là con của mẹ và đi suốt đời lòng mẹ vẫn cứ theo ta. Mẹ ngân nga và đi cùng ta từ thuở lọt lòng, còn thơ ngây trong chiếc nôi với những lời ru đến khi ta đã trưởng thành, va vấp với cuộc đời nhiều sóng gió ngoài kia. Mỗi người có những hạnh phúc riêng và những cách cảm nhận khác nhau về hạnh phúc, nhưng có lẽ hạnh phúc vừa bình dị mà cũng vừa thiêng liêng đó là được ở cạnh mẹ, được mẹ yêu thương và nhìn ngắm mẹ cười tươi rạng rỡ.

Mỗi khi mẹ cười, từ ánh mắt đến mọi cử chỉ dường như cũng vui tươi và rạng ngời hơn gấp bội phần. nụ cười của mẹ giống như tia nắng mai ấm áp xua tan đi những buồn phiền, lo âu và khó khăn trong cuộc đời mẹ, trong cả tuổi thơ của ta nữa. Ánh mắt mẹ hơi nheo nheo lại, không chỉ vậy khi mẹ cười còn có má lúm đồng tiền nữa. Nhìn mẹ vừa toát lên vẻ duyên dáng, vừa toát lên nét gì đó kiêu sa mà thánh thiện. nụ cười của mẹ luôn là dấu ấn khó phai trong lòng tôi. Có khi tôi được điểm cao nụ cười của mẹ như tia nắng rực rỡ. Những cả những khi tôi buồn, tôi gặp thất bại hay vấp ngã mẹ đều dịu dàng cho tôi một tình yêu, một nguồn sức mạnh vô hình mà mạnh mẽ biết bao đó là nụ cười mẹ. nụ cười như nắng ấm mùa đông, như cơn gió mùa hạ, như cơn mưa xuân nhè nhẹ bất chợt vương vấn trong lòng.

Mỗi người phụ nữ đều đẹp một vẻ đẹp riêng, đều có những nét kiêu sa, rạng ngời khó tả. với riêng tôi, hình ảnh mẹ khi nở nụ cười luôn đẹp nhất. lúc đó tôi có cảm giác như mẹ không còn phải lo toan với những gánh nặng mưu sinh hay những bộn bề ngoài cuộc sống, mẹ được thêm thư thái và an nhiên để lắng dịu trong lòng, chầm chậm mà yên vui cùng chúng tôi qua những tháng năm ngắn ngủi mà thiêng liêng của cuộc đời.

Cảm ơn mẹ, mẹ ơi, cho con một tình yêu một ý nghĩa của sự sống và một dấu ấn của cuộc đời nhỏ bé trong còn để được khắc sâu, nhớ về nụ cười của mẹ, nụ cười tỏa nắng mùa thu. Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, vì thế các bạn học sinh hãy cố gắng luôn là bố mẹ, ông bà mình tươi cười hài lòng về mình không nên làm bố mẹ buồn phiền lo lắng nhé.

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 4
5

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 5

Tên bài văn: mẹ của em

Đặc điểm nổi bật: Nụ cười hiền hậu làm rạng rỡ gương mặt đầy đặn rám nắng của mẹ. Mẹ em năm nay tuổi đã gần bốn mươi, dáng người đậm chắc, khỏe mạnh.

Mặc dù không ai có thể không chết một lần nhưng dù mẹ có ra đi thì em vẫn cố gắng học thật giỏi để hòan thành tốt công việc của mình , để trên thiên đàng , mẹ sẽ trông thấy được những thành công mà em gặt hái được cũng chính là công lao mà mẹ đã sinh thành và nuôi dạy em đến ngày hôm nay .

Trời đã quá trưa. Nắng hè gay gắt chiếu xuống mặt đất. Trên cánh đồng làng vẫn nhấp nhô bóng người đang lúi húi làm cỏ lúa, trong đó có mẹ của em. Từ trên đường nhìn xuống, em thấy chiếc nón cũ chỉ đủ che cho mái đầu của mẹ, còn lưng áo nâu bạc ướt đẫm mồ hôi vẫn phơi ra dưới nắng. Em cất tiếng gọi "Mẹ ơi! Con mang cơm ra đây này! Mẹ nghỉ tay ăn cơm đã!". Mẹ ngẩng đầu nên đáp lại: "Ừ! Mẹ vào ngay đây!". Rồi mẹ vác chiếc cào cỏ trên vai, nhẹ nhàng vén từng bụi lúa, lấy lối bước lên bờ. Mẹ khoan khoái vốc từng vốc nước mát trong của dòng mương chạy ngang cánh đồng để rửa mặt.

Nụ cười hiền hậu làm rạng rỡ gương mặt đầy đặn rám nắng của mẹ. Mẹ em năm nay tuổi đã gần bốn mươi, dáng người đậm chắc, khỏe mạnh. Mọi việc lớn nhỏ một tay mẹ lo hết vì bố em là bộ đội, đóng quân tít tận vùng biên giới phía Bắc, ít có dịp về nhà. Quanh năm, mẹ quần quật làm việc, cấy hái ngoài đồng, nắng mưa chẳng quản. Làng xóm đều khen mẹ em tính nết hiền hòa, đảm đang, tháo vát và mừng cho ông bà nội có được người con dâu hiền thảo. Em thương mẹ lắm! Ngoài giờ học, em thường giúp mẹ những việc lặt vặt như quét dọn, tưới rau, cho gà cho lợn ăn… Mẹ khen em ngoan và cười bảo: "Mẹ muốn rèn cho con đức tính cần cù, chăm chỉ, chứ ngần ấy việc, mẹ làm chỉ loáng cái là xong". Em hiểu ý và cố gắng hơn để san sẻ bớt nỗi nhọc nhằn của mẹ. Ngày mùa, cánh đồng làng em vàng rực một màu lúa chín. Hương lúa thơm nồng quyện với hương hoa cau, hoa bưởi thơm ngát tỏa lan khắp xóm thôn. Mọi người đều náo nức trước vụ mùa bội thu. Niềm vui hiện rõ trong giọng nói, ánh mắt, nụ cười của mẹ. Tưởng chừng bao vất vả, gian nan đều tan biến. Tuy còn nhỏ nhưng em đã hiểu rằng bát cơm em ăn, tấm áo em mặc, quyển sách quyển vở em học… đều được đổi bằng mồ hôi của mẹ em. Đêm đêm, mẹ thức cùng em cho tói khi nào em học bài và làm bài xong thì mẹ mới buông màn đi ngủ.

Bố vắng nhà nên mẹ em vừa phải làm người mẹ dịu dàng, vừa phải làm người cha nghiêm khắc. Những lời động viên mộc mạc, chân tình cùng với nụ cười đôn hậu của mẹ làm cho lòng em thêm ấm áp và tin tưởng. Em nhớ có lần lỡ tay làm vỡ chiếc bình cắm hoa bằng thủy tinh của bố mua vào dịp Tết năm ngoái. Vì lo sợ nên em đã đổ tội cho chú mèo tam thể. Tối hôm ấy, sau khi dọn dẹp xong, mẹ gọi em ra sân nói chuyện. Hai mẹ con ngồi trên chiếc chõng tre kê dưới gốc cau. Dải Ngân Hà bàng bạc vắt ngang qua bầu trời đêm lấp lánh sao. Trăng sáng in rõ bóng cây trên mặt sân, mỗi khi gió thổi lại rung rinh, lay động. Em hồi hộp chờ đợi và cũng mang máng đoán ra điều mẹ sẽ nói. Tiếng mẹ cất lên khe khẽ chỉ vừa đủ để em nghe: "Thu à! Lúc chiều, mẹ biết là con nói dối. Nếu con lỡ tay đánh vỡ chiếc bình, con cứ mạnh dạn, thành thật nhận lỗi, ông bà và mẹ sẽ chẳng trách con đâu. Nhưng sự dối trá của con làm cho cả nhà buồn đấy! Lần sau đừng như thế nữa nghe chưa, con gái của mẹ!". Nghe mẹ nói, nước mắt em ứa ra. Em khóc vì xấu hổ và ân hận. Em ôm lấy mẹ và lí nhí xin lỗi.

Mẹ vuốt tóc em, thủ thỉ: "Thôi, đừng khóc nữa con! Mẹ tin rằng con sẽ không bao giờ biến mình thành kẻ dối trá đáng ghét! Nào, hãy ngẩng đầu lên!" Em nắm chặt đôi bàn tay chai sần của mẹ và ngước mắt nhìn. Dưới ánh trăng, nụ cười khoan dung của mẹ mới đẹp làm sao! Trái tim em cất lên tiếng gọi thiết tha: "Mẹ! Mẹ kính yêu của con! Con sẽ cố gắng làm theo lời mẹ dạy để trở thành một đứa con ngoan!"

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 5
6

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 6

Tên bài văn: cảm nhận về mẹ của em

Đặc điểm nổi bật: Có lẽ đối với mỗi đứa con, nụ cười của mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất. Nó tỏa sáng như ánh trăng, trong trẻo như làn nước mùa thu.

Ấm hơn ngọn lửa bùng lên giữa đêm đông giá rét, đẹp hơn cả bông hoa vừa mới chớm nở, đó chính là nụ cười của mẹ. Con yêu vóc dáng gầy gầy của mẹ, yêu mái tóc đã điểm bạc vài sợi và con yêu hơn cả nụ cười của mẹ. Nụ cười ấy đẹp một cách lạ thường, tiếp cho con những nguồn sức mạnh diệu kì đến lạ thường.

Có lẽ đối với mỗi đứa con, nụ cười của mẹ luôn là hình ảnh đẹp nhất. Nó tỏa sáng như ánh trăng, trong trẻo như làn nước mùa thu. Năm nay mẹ đã ngoài 30 tuổi, độ tuổi không quá trẻ mà cũng không quá già nhưng tôi biết rằng mẹ đã trải qua biết bao những sóng gió và thử thách của cuộc đời, bao khó khăn in hằn trên những nếp nhăn nhưng mẹ vẫn luôn tươi cười, những nụ cười rạng rỡ tiếp thêm cho chúng tôi niềm tin và sức mạnh vào cuộc sống. Em nghe bà kể lại kho con vừa cất tiếng khóc chào đời, con đã được nhận món quà quý giá mà mẹ con ban tặng. Mặc dù khi ấy mẹ vô cùng mệt mỏi và kiệt sức nhưng khi thấy con, mẹ nở một nụ cười yêu thương trừu mến sáng lên giữa khuôn mặt xanh xao, đầm đìa mồ hôi- nụ cười bỗng làm con ngưng khóc. Nụ cười hạnh phúc của mẹ con đã lần đầu được thấy một cách diệu kì như vậy.

Mỗi khi được điểm cao hay làm việc tốt em đều khoe với mẹ. Chỉ một nụ cười rạng rỡ trên môi cũng đủ nói lên tất cả: nụ cười của niềm vui, niềm hạnh phúc khi con ngày càng ngoan ngoãn và trưởng thành hơn; nụ cười tiếp thêm sức mạnh để con vững bước trên con đường học hành vốn chẳng bao giờ là dễ dàng; nụ cười động viên con hãy lan tỏa yêu thương và những việc làm tốt đẹp tới những người xung quanh. Mỗi khi em gặp chuyện buồn, vấp ngã hat thất bại thì chính nụ cười của mẹ đã dìu em đứng dậy, để bước đi bằng chính đôi chân chính mình. Nụ cười hiền hậu, bao dung như dòng suối ngọt ngào đem lại cảm giác bình yên, tin tưởng và khích lệ. Nụ cười ấy như một liều thần dược chữa lành vết thương đang dần hằn sâu trong một tấm lòng trẻ thơ.

Mỗi người, trước khi khao khát làm những điều lớn lao, phi thường, hãy biết trân trọng những điều nhỏ bé, bình dị, thân thuộc xung quanh chúng ta. Và với em, đó là trân trọng nụ cười của mẹ, không chỉ là một món quà tinh thần vô giá mà còn là điểm tựa, là niềm tin.

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 6
7

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 7

Tên bài văn: Nụ cười mẹ yêu

Đặc điểm nổi bật: Nụ cười ấy đi thẳng vào tâm hồn, trái tim của em khiến em cảm thấy lâng lâng vì vui sướng. Những mệt mỏi tự nhiên tan đi hết cả, chỉ để lại nguồn động lực lớn lao để em càng thêm ra sức giúp mẹ làm việc.

Từ nhỏ, em luôn yêu thích những nàng công chúa với mái tóc óng mượt, chiếc váy lộng lẫy, khuôn mặt xinh đẹp. Thế nhưng dần lớn lên, em lại cảm thấy rằng những nàng công chúa ấy chẳng ai xinh đẹp bằng mẹ của em cả. Đặc biệt là khi mẹ mỉm cười. Mẹ của em là một nhân viên bán hàng ở siêu thị, nên công việc của mẹ luôn rất bận rộn và vất vả.

Dù thế, khi nào mẹ cũng luôn nở nụ cười rạng rỡ để chào đón mọi người. Mỗi ngày, khi trở về nhà sau tám tiếng làm việc vất vả, mẹ chẳng được nghỉ ngơi, mà lao vào làm ngay việc nhà, để em có bữa cơm ngon kịp giờ học bài buổi tối. Những lúc ấy, em sẽ ngồi cạnh mẹ, trò chuyện cùng mẹ để mẹ đỡ mệt. Gần đây, khi đã lớn hơn, em còn cùng mẹ làm các công việc nhà nữa. Em nấu cơm, nhặt rau, gấp áo quần, quét nhà… Khi ấy, mẹ em cười rất tươi, đó cũng là nụ cười đẹp nhất của mẹ. Khác hẳn nụ cười công thức lúc ở cửa hàng. Nụ cười ấy đi thẳng vào tâm hồn, trái tim của em.

Khiến em cảm thấy lâng lâng vì vui sướng. Những mệt mỏi tự nhiên tan đi hết cả, chỉ để lại nguồn động lực lớn lao để em càng thêm ra sức giúp mẹ làm việc. Nụ cười của mẹ có sức mạnh lớn lao như vậy đấy. Em đã tự phong cho mình danh hiệu “hiệp sĩ bảo vệ nụ cười của mẹ”. Giống như những chàng hiệp sĩ bảo vệ công chúa trong truyện cổ tích. Em sẽ cố gắng hết sức mình để giữ cho nụ cười luôn hiện hữu trên đôi môi mẹ. Mỗi ngày, em học tập chăm chỉ, không đua đòi hay bắt chước các thói hư tật xấu. Ngoài thời gian vui chơi cùng bạn bè, em dành thời gian ở bên mẹ. Giúp mẹ làm việc nhà, cùng mẹ tâm sự, chia sẻ những điều thú vị trong cuộc sống. Những lần như vậy, mẹ sẽ bảo em nghỉ tay, đi học bài hoặc đi choi cùng bạn đi. Nhưng xuyên qua ánh mắt của mẹ, em hiểu được mẹ thực sự muốn nói điều gì. Mẹ cũng muốn có em ở bên cạnh, cùng mẹ chia sẻ những điều nhỏ bé thôi.

Vậy nên, những lúc đó, em sẽ mỉm cười rồi tiếp tục ngồi xuống cạnh mẹ, thủ thỉ, tỉ tê những điều vụn vặt, rồi nằm sà vào lòng mẹ. Sung sướng ngắm nhìn nụ cười hiền từ, dịu dàng trên khuôn mặt mẹ, tưởng như mình bé lại như ngày xưa. Thời gian trôi nhanh, em đã lớn lên rất nhiều, mẹ cũng theo thời gian mà già đi. Những nếp nhăn trên khóe mắt của mẹ khi mỉm cười lại càng rõ hơn. Mọi thứ đều dần thay đổi. Nhưng em biết chắc một điều rằng, tình yêu của em dành cho nụ cười dịu dàng của mẹ sẽ mãi không thay đổi. Giống như tình mẫu tử thiêng liêng, cao quý mà mẹ dành cho em vĩnh viễn không phai mờ.

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 7
8

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 8

Tên bài văn: Nụ cười của mẹ yêu

Đặc điểm nổi bật: Nụ cười của mẹ thật là đẹp, nụ cười hiên hòa. Và em chỉ mong sao nụ cười đó luôn thường trực trên môi. Mỗi khi em học bài khuya, mẹ thường đến bên em, xoa đầu và nở nụ cười động viên khích lệ.

Trong gia đình, không ai có thể thay thế được người mẹ. Người mẹ đã nuôi nấng, chăm sóc ta được như ngày hôm nay. Và thật hạnh phúc khi ta thấy được trên khuôn mặt mẹ là nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc. Từ khi em nhỏ, nụ cười của mẹ đã khắc sâu vào tâm trí em, nụ cười của người phụ nữ đảm đang, nhân hậu. Nụ cười đó theo em trong suốt những năm học mẫu giáo, tiểu học rồi đến trung học.

Nụ cười luôn khích lệ, động viên em, và cũng chính nụ cười đó đã an ủi em khi em vấp ngã. Nụ cười của mẹ thật là đẹp, nụ cười hiên hòa. Và em chỉ mong sao nụ cười đó luôn thường trực trên môi. Mỗi khi em học bài khuya, mẹ thường đến bên em, xoa đầu và nở nụ cười động viên khích lệ: “Cố gắng lên con!” Những lúc đó, em cảm thấy như mẹ đã tiếp thêm sinh lực cho em trên con đường học tập. Và em thường chạy đến bên mẹ, ôm chặt mẹ vào lòng và nói:” Con yêu mẹ!”. Mẹ đã lại cười xòa. Có lần em ốm nặng, mẹ đã chăm sóc em thật chu đáo. Từ việc móm cho em từng thìa cháo đến việc đút cho em từng múi cam. Nhưng em không còn nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt tươi vui của mẹ mà thay vào đó là khuôn mặt ủ rũ, âu sầu. Luc đó, em chỉ mong khỏi bệnh thật nhanh để lại thấy được nụ cười của mẹ.

Ôi! Nụ cười! Nụ cười của mẹ! Nó theo ta suốt cuộc đời, động viên khích lệ ta vững bước trên đường đời. Và có lẽ đến hết đời, em sẽ không bao giờ quên được nụ cười nhân hậu của mẹ.

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 8
9

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 9

Tên bài văn: cảm nghĩ của em về nụ cười của mẹ

Đặc điểm nổi bật: Mẹ tôi là một người phụ nữ rất hiền lành và đảm đang. Sáng nào, mẹ cũng dậy sớm hái rau trong vườn rồi mang ra chợ bán.

Tôi sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, bố tôi mất từ khi tôi còn rất nhỏ. Chỉ có mình mẹ tần tảo nuôi lớn tôi nên người. Hình ảnh về bố tôi chỉ được nghe qua lời kể của mẹ. Còn hình ảnh của mẹ thì luôn in đậm trong ký ức và trái tim tôi. Tôi còn nhớ, hồi nhỏ tôi bướng lắm, khi đi học bạn bè thường trêu tôi và chế giễu tôi vì tôi không có bố.

Những lúc như vậy, tôi thường im lặng và ngồi yên một chỗ. Dần dần, tôi không muốn chơi với ai cả ngoài mấy đứa bạn hàng xóm. Mẹ tôi là một người phụ nữ rất hiền lành và đảm đang. Sáng nào, mẹ cũng dậy sớm hái rau trong vườn rồi mang ra chợ bán. Đến lúc mẹ về là 7h thì tôi chuẩn bị đi học, lần nào đi chợ về mẹ cũng mua đồ ăn sáng cho tôi, hôm thì bánh mì, hôm thì xôi. Lần nào tôi hỏi mẹ ăn sáng chưa thì mẹ cũng nói là mẹ ăn rồi, thực ra thì tôi biết mẹ không dám ăn mà chỉ để phần tôi. Bởi vì số tiền mỗi buổi sáng mẹ đi chợ cũng chỉ đủ cho hai mẹ con ăn một bữa trong ngày.

Đi chợ về mẹ tôi dành thời gian chăn nuôi gà, lợn để trang trải cuộc sống. Mặc dù vất vả, nhưng chưa bao giờ mẹ tạo áp lực cho tôi. Còn tôi thì lúc nào cũng cảm thấy mặc cảm về cuộc sống của mình không được bằng bạn bè. Có một lần khi tôi học lớp 6, đứa bạn trong lớp tôi đã nói xấu tôi với cả lớp rằng tôi không có bố, tôi là một đứa hư hỏng,… Lúc đó, thực sự tôi đã không thể kìm chế được cảm xúc, nghe thấy các bạn đang thì thầm to nhỏ, tôi liền chạy đến ném hết sách vở của bạn kia xuống đất rồi tát bạn ấy một cái rất mạnh bằng hết sức của tôi mà tôi không quan tâm bạn ấy sẽ cảm thấy thế nào.

Câu chuyện đã đến tai cô giáo chủ nhiệm của tôi và rồi cô hẹn mẹ tôi đến trường nói chuyện. Khi trở về nhà, mẹ tôi đã rất bực mình và quát mắng tôi rất to, lần đầu tiên tôi thấy mẹ nổi giận như vậy. Tôi cảm thấy oan ức vì tôi nghĩ rằng mình không có lỗi, tại bạn kia trêu tức tôi. Tôi đã cãi mẹ, mẹ đã tát tôi một cái, và rồi tôi đã bỏ đi. Tôi chạy ra ngoài ngõ, vừa đi vừa khóc và rồi tôi đã đi rất xa đến khi trời tối tôi cũng quyết không về nhà. Khi đó, tôi không thấy sợ gì cả vì trong lòng vẫn đang cảm thấy tức tối. Cho đến khi trời tối hẳn, tôi không biết mình đang ở đâu nữa, tôi bắt đầu thấy sợ. Nghĩ ngợi một lúc, tôi quay lại và tìm đường về nhà. Vừa đi vừa gọi mẹ mà không thấy mẹ đâu. Đi mãi tới ngõ gần nhà tôi, tôi thấy mẹ đang cầm đèn đi tìm tôi. Nhìn thấy tôi, mắt mẹ tôi bừng sáng, mẹ tôi cười rất tươi, một nụ cười rạng rỡ mà chưa bao giờ tôi cảm nhận được, mẹ chạy đến ôm chặt lấy tôi và nói “cảm ơn con” rồi dẫn tôi về nhà. Đó là lần đầu tiên tôi để ý tới nụ cười của mẹ, tôi hiểu rằng mẹ cười vì mẹ đã tìm thấy tôi. Và tôi hiểu tôi là niềm hạnh phúc lớn lao nhất trong cuộc đời của mẹ. Vậy mà trước kia tôi cứ nghĩ về hoàn cảnh gia đình và đã từng trách mẹ. Nụ cười ngày ấy của mẹ đã làm cho tôi nhận ra rất nhiều điều, tôi đã sai khi suy nghĩ và hành động dại dột như vậy. Cuộc sống vẫn cứ êm đềm trôi đi, tôi đã trưởng thành hơn và mẹ tôi thì già hơn. Tôi đã hứa với lòng mình sẽ luôn cố gắng làm cho mẹ cười mỗi ngày bằng những nỗ lực trong học tập của tôi.

Tôi trân trọng những gì mình đang có và sẽ luôn phấn đấu làm cho mọi thứ tốt đẹp hơn. Cảm ơn mẹ đã sinh con ra trên cuộc đời này, cảm ơn nụ cười của mẹ ngày ấy đã giúp con trưởng thành hơn. Dù đã lớn nhưng con vẫn sẽ luôn là đứa con ngoan của mẹ.

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 9
10

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 10

Tên bài văn: Nụ cười của mẹ

Đặc điểm nổi bật: Mẹ của em đẹp nhất chính là khi mẹ cười. Khuôn miệng giãn ra, đôi mắt khẽ nheo lại, đôi mắt sáng long lanh chất chứa cả ngàn yêu thương.

Hôm nay ở lớp, cô giáo ra đề văn là Em hãy kể về mẹ của mình. Vừa viết, em vừa nghĩ về mẹ. Một người phụ nữ suốt đời tần tảo sớm hôm vì con cái. Mẹ luôn mặc bộ áo quần lao động xanh xám, đội chiếc nón tơi. Chẳng đẹp như mẹ của các bạn, nhưng vẫn là đẹp nhất đối với em. Thế vì sao mẹ lại đẹp đến thế? Vì mẹ là mẹ của em.

Mẹ của em đẹp nhất chính là khi mẹ cười. Khuôn miệng giãn ra, đôi mắt khẽ nheo lại, đôi mắt sáng long lanh chất chứa cả ngàn yêu thương. Lúc ấy, trông mẹ như một cô tiên của niềm vui vừa ghé xuống trần gian. Lúc nào nhìn thấy em mẹ cũng cười. Mẹ cười vui vì con mẹ đã lớn lên khỏe mạnh, vì con mẹ biết suy nghĩ, đỡ đần công việc nhà. Chỉ vậy thôi đã đủ để làm mẹ vui lòng. Chính vì vậy, em từng nghĩ rằng, mẹ chẳng biết buồn đâu. Cuộc đời mẹ khi nào cũng màu hồng và vui vẻ.

Vì mẹ chỉ muốn em nhìn thấy điều đó. Sau những nụ cười đó, bao buồn khổ, vất vả, đắng cay mẹ đem dấu đi. Mỗi ngày em học tập chăm chỉ, vâng lời cha mẹ thầy cô. Em bớt những buổi đi chơi với bạn, để ngồi cạnh mẹ, quan sát mẹ, tâm sự cùng mẹ. Dù không thể làm mẹ bớt mệt mỏi, nhưng em biết nó sẽ khiến lòng mẹ thêm vui, sẽ khiến những nụ cười càng thêm tươi sáng.

Em mong rằng dù thời gian trôi qua, thế sự xoay vần, thì mẹ vẫn mãi như bây giờ. Luôn yêu thương em, ở cạnh bên em. Và em, sẽ cố gắng hết sức để giữ gìn một báu vật vô giá được ông trời ban tặng: nụ cười của mẹ.

Bài văn cảm nghĩ về nụ cười của mẹ 10

Trên đây là tổng hợp 10 bài văn viết cảm nghĩ về nụ cười của mẹ hay nhất, chân thực, mộc mạc nhất mà chúng tôi sưu tập. Bài viết sẽ giúp các em có thể tham khảo cách hành văn, tăng thêm vốn từ ngữ để ngày càng hoàn thiện môn học của mình, để tâm hồn các em ngày càng đẹp đẽ, thánh thiện hơn. Đừng quên để lại bình luận phía dưới bài viết về cảm nhận của các em về những mẫu bài làm sưu tầm ở trên nhé.

Đánh giá:

Bình luận

Vui lòng để bình luận.

Hãy để lại bình luận của bạn tại đây!