Con người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời với biết bao ước mơ hoài bão, hồn nhiên, bồng bột, giận hờn. Chính thầy cô là những người đồng hành, uốn nắn, cho chúng ta tri thức và cả những bài học về làm người để chúng ta tự tin bước vào tương lai tươi sáng phía trước.

Trong trái tim bạn, thầy cô nằm ở ngăn kéo cảm xúc nào? Hãy cùng Topz khám phá tình cảm thiêng liêng đó qua Top 10 bài cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai hay nhất ngay sau đây nhé! 

Top 10 cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai

1

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 1

Tên bài văn: Thầy Cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn

Đặc điểm nổi bật:  Thầy Cô đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em. 

Trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, Thầy Cô giáo cũng có công lao rất lớn. Đặc biệt, đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì Thầy Cô giáo chính là những người cha, người mẹ thứ hai.

Thầy Cô – hai chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị. Thầy Cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lèo lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui, niềm không chỉ riêng của chúng em, mà còn của thầy cô nữa. Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng, cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em. Con người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em, uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học vấn. Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó, thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Rồi từng ngày, chúng ta bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta. Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp. Chúng em luôn tự hào vì là học sinh của trường Hà Nội – Amsterdam, tự hào không chỉ vì được học tập trong một môi trường tốt, mà còn vì chúng em đã được những thầy cô giáo giỏi tận tình dạy dỗ. Ở đây, thầy cô giáo không chỉ đơn thuần là một người thầy, người cô mà còn là người cha, người mẹ. Thầy cô sẵn sàng dành thời gian lắng nghe những thắc mắc, những tâm sự của chúng em. Thầy cô có thể tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học khi chúng em cảm thấy căng thẳng. Thầy cô có thể kiên nhẫn lắng nghe và thông cảm với chúng em.

Thầy cô khẽ cười và gật đầu khi chúng em cúi chào lễ phép. Phải chăng thầy cô đã luôn không cho phép mình được khóc mỗi khi học trò hư, để giữ lòng mãi cứng rắn dạy bảo chúng em. Tất cả, từ những gì nhỏ nhặt nhất đến những điều cao cả nhất chúng em đều coi trọng, vì đó là tình thương mênh mông như trời biển của thầy cô dành cho chúng em. Trên cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc. Tình mẫu tử, tình phụ tử, tình anh em và cả tình thầy trò. Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác nhau. Thầy cô đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò, một tình thầy trò thực thụ. Chúng em sẽ mãi biết ơn thầy cô. Chúng em sẽ cố gắng dành tặng cho thầy cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của chúng em vào những ngày 20-11.

Chúng em biết rằng tình cảm đó sẽ không bằng những gì thầy cô dành cho chúng em. Nhưng chúng em sẽ cố gắng làm cho thầy cô cảm thấy tự hào về chúng em,để thầy cô có thể mỉm cười mãn nguyện. Thầy cô ơi, thầy cô sẽ mãi là người dìu dắt chúng em trên đường đời. Chúng em sẽ luôn chăm chỉ học hành để không phụ lòng thầy cô. Xin hãy tin vào chúng em!

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 1
2

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 2

Tên bài văn: Thầy cô chính là những người đã dẫn đường

Đặc điểm nổi bật: Thầy cô chính là những người đã dẫn đường, chỉ lối cho chúng em bước vào đời, người vun đắp cho chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn. 

Ai đã ví thầy cô như những người lái đò ngày đêm cần mẫn trên chuyến đò tri thức, còn lũ học trò chúng em là những người lữ khách sang sông, hết lớp khách này lại đến lượt khách khác rời bến sông nhưng người lái đò vẫn sớm chiều đứng đợi. Và hình ảnh thầy cô luôn in đậm trong tâm trí em những ấn tượng sâu đậm nhất.

Thầy cô, chỉ với hai tiếng thôi mà sao chúng em thấy cao quý và thiêng liêng đến vậy. Có lẽ rằng, tình yêu nghề, yêu trẻ thơ đã ngấm sâu vào trong mỗi con người. Để đến khi trở thành những người thầy giáo, cô giáo thì sự nhiệt huyết, tận tình trong mỗi con người lại dâng trào lên.

Thầy cô chính là những người đã dẫn đường, chỉ lối cho chúng em bước vào đời, người vun đắp cho chúng em vào một tương lai tươi sáng hơn. Thầy cô là những người đưa đó cần mẫn, chúng ta là những khách đi đò, nhưng mấy ai qua sông còn nhớ người lái đò năm ấy, nhớ những giọt mồ hôi thầm lặng rơi, nhớ những nụ cười hay những giọt nước mắt rỏ xuống biết bao lần cùng thanh xuân nhỏ bé này. Trong hành trình dài rộng của cuộc đời, những lúc vấp ngã thầy cô cũng luôn bên ta, động viên ta đứng dậy để làm tốt những điều trước mắt. Thầy cô không chỉ cho ta kiến thức mà thầy cô còn dạy cho ta cách làm người,dạy ta cách sống,cách đối xử tốt đẹp với tất cả mọi người.

Thầy cô đã trồng và ươm mầm những nhân cách tốt đẹp của con người và chăm sóc, nuôi nấng nó lớn lên từng ngày,từng tháng và rồi mai sau nó sẽ lớn,trở nên đẹp đẽ vô cùng. Công ơn thầy cô đối với chúng ta bao la như trời bể. Cái nghề giáo đâu phải ai cũng làm được “Dưới ánh mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học” .Có mấy ai có thể kiên nhẫn cầm tay một đứa trẻ kiên trì dạy chúng viết những con chữ đầu tiên trong đời.Có mấy ai có thể ngồi hàng giờ để hướng dẫn một đứa trẻ đọc tròn câu chữ.Có mấy ai có thể thức trắng khuya để hoàn thành giáo án cho buổi dạy hôm sau.Có mấy ai trên đời này có thể làm được những điều cao cả đó nếu không có tình yêu nghề tha thiết. Mỗi chuyến đò chứa đựng biết bao công sức và tâm huyết và tình cảm mà thầy cô gởi gắm vào đó.

Nếu như người cha, người mẹ có công ơn sinh thành dưỡng dục, và người thầy sẽ là người khuất sau bước đi. Đến trường, ta đâu chỉ được học những kiến thức về văn hóa, xã hội mà đó trong từng lời giảng thấm trong câu chữ là tấm lòng của người giáo viên nhân dân mong gửi gắm cho ta những bài học làm người sâu sắc để ta trưởng thành. Có ai qua sông mà không bao giờ phải nhờ đò, có ai lớn lên mà không qua những lời giảng của thầy cô. Cuộc sống có biết bao biến đổi nhưng nào đâu làm phai mờ đi tình cảm của người thầy người cô dành cho học dành cho học sinh thân yêu. Tình cảm ấy thiêng liêng, cao quý biết nhường nào.

Tình yêu thương ấy đã sưởi ấm tâm hồn của biết bao người học sinh trong suốt cả cuộc đời đi học. Chính thầy cô là những người đã thu nhặt những mảnh ghép cuộc đời, thắp lên ánh sáng, hy vọng ấm áp. Đó là cả một quá trình, một sự nghiệp cao quý: sự nghiệp trồng người. Cảm ơn người thầy đã cho em biết bao nhiêu điều kì diệu của cuộc sống. Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp.

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 2
3

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 3

Tên bài văn:  thầy ơi – người đưa đò vĩ đại

Đặc điểm nổi bật: Thầy ơi, mặc cho cuộc sống bôn ba, thầy vẫn một đời chèo đò đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông gai. 

Chiều dần buông theo áng mây trôi hững hờ. Những người lái đò bên con sông kia vẫn luôn miệt mài, cặm cụi chở những đợt khách cuối cùng sang sông. Mồ hôi họ đã rơi trên tấm ván đò cũ kĩ. Cuộc sống quá bận rộn, có quá nhiều việc phải lo làm tôi không có thời gian suy nghĩ quá nhiều, quan tâm đến những người xung quanh. Giờ ngồi một mình, nhìn cô lái đò má ửng hồng, như đâu đây hình ảnh của thầy cô đã dạy tôi.

Tóc thầy bạc vì bụi phấn, mắt cô đã thâm quầng vì những đêm mất ngủ, như người lái đó chở khách sang sông, từng thế hệ này đến thế hệ khác, đưa chúng tôi- thế hệ trẻ cập bến tương lai, đi đến những chân trời rộng mở, mở ra cả hòai bão, ước mơ cho chúng tôi. Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức.Dòng sông vẫn cứ êm trôi… Tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ. Bao nhiêu người khách đã sang sông ? Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ ? Bao nhiêu ước mơ thành sự thực.. ? Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi…Thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức chp chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế mà, có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích? Có ai nhớ chăng bao kỉ niệm êm đềm thấm đượm tình thầy trò? Nói đến đây, tôi bùi ngùi nhớ lại ngày xưa năm ấy, cách đây ba năm… Hôm ấy, trời mưa tầm tã, lại vào mùa giá rét. Mẹ rước trễ nên tôi đứng đợi một mình với nỗi lạnh buốt. Chờ hòai chẳng thấy mẹ đến, tôi bắt đầu tuyệt vọng. Giữa lúc ấy, một bóng áo mưa từ cổng trường lao về phía tôi. Hóa ra là thầy chủ nhiệm. Thầy đưa cho tôi cái áo mưa và đề nghị chở tôi về. Tôi vừa mừng, vừa băn khoăn vì nhà xa. Phút chốc thầy đã chở tôi ra đường, gò tấm lưng gầy vượt băng băng về phía trước. Đến nhà, tôi thấy mặt thầy tái lại, môi tím rung rung. Không màng tới sự giá buốt. Đã có bố tôi ở nhà, nên thầy cũng yên tâm.

Mưa chưa dứt, thầy hối hả ra về. Tôi nhìn theo mà lòng đầy cảm động. Dù có khôn lớn vào đời, mãi mãi tôi khắc ghi kỉ niệm này và hình ảnh thầy, tấm lòng thầy thật cao cả biết bao! Một dòng đời – một dòng sôngMấy ai là kẻ đứng trông bến bờMuốn qua sông phải có đò . Đường đời muốn bước phải nhờ người đưa … Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đò và cô cậu học sinh là khách qua sông. Khách qua sông rồi, con đò vẫn như say sưa miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Còn gì vui hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những chú chim non mới. Còn gì vui hơn khi những khách qua sông đã nhớ dòng sông bến đò xưa và cả người chèo đò lặng lẽ.

Thầy ơi, mặc cho cuộc sống bôn ba, thầy vẫn một đời chèo đò đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông gai. Ánh nắng mặt trời cuối ngày rồi sẽ tắt, dòng sông đến nơi con đập sẽ tự mình rẽ sang một hướng khác. Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một lối đi chung. Cao cả thay tấm lòng nhà giáo, lặn lội chở người qua bão táp phong ba cập bờ hạnh phúc. Đến nơi rồi một nụ cười đọng mãi. lặng lẽ quay về lái tiếp chuyến đò sau.

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa.

Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược.

Khách sang sông tiếp hành trình phía trước.

Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò ?

Suy cho cùng, sự hi sinh của mỗi thầy cô giáo là qui luật muôn đời. Làm nhà giáo phải quên mình đi để nghĩ nhiều đến người khác. Là làm bãi cát dài nâng mình cho những con sóng, con sóng sau đùa đi con sóng trước xóa sạch dấu vết cưu mang, nhưng bãi cát vẫn nằm đó nhớ hoài những con sóng đã đi qua. Thầy cô giáo là người chèo đò, đưa khách sang sông, con đò về bến cũ. Người khách xưa biết bao giờ trở lại, có nhớ con đò và lần qua bến ấy – sang sông! Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ. Con mới hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại. Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy.

Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương Làm nhà giáo chỉ cho mà không bận lòng nghĩ đến nhận, là con ong chăm chỉ xây tổ gom mật cho đời, là cây thân mộc vươn mình trong nắng gió tỏa bóng mát cho người, là kiếp con tằm đến chết còn vương tơ… Ôi! Biết nói sao cho hết nỗi niềm! Chỉ đến khi lớn khôn, bầy học trò nhỏ hôm nay mới hiểu được tình cảm của thầy cô dành cho chúng. Thầy ơi!

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 3
4

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 4

Tên bài văn: Thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta

Đặc điểm nổi bật:  Thầy đưa cho tôi cái áo mưa và đề nghị chở tôi về. Tôi vừa mừng, vừa băn khoăn vì nhà xa. Phút chốc thầy đã chở tôi ra đường, gò tấm lưng gầy vượt băng băng về phía trước. 

Cuộc đời thầy đưa biết bao nguời qua dòng sông tri thức.Dòng sông vẫn cứ êm trôi… Tóc thầy bạc đi, mắt thầy nheo lại nhưng vẫn luôn vững tay chèo và hết lòng vì thế hệ trẻ. Bao nhiêu người khách đã sang sông? Bao nhiêu khát vọng đã vào bờ? Bao nhiêu ước mơ thành sự thực..?

Có mấy ai sang bờ biết ngoái đầu nhìn lại thầy ơi…Thầy cô đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng ta bay cao, cung cấp hành trang kiến thức chp chúng ta bước vào đời và giúp chúng ta thành công trên con đường học vấn. Thế mà, có ai lần tìm về lớp cũ trường xưa để thăm lại những người đã hy sinh tâm huyết giúp chúng ta thành người hữu ích? Có ai nhớ chăng bao kỉ niệm êm đềm thấm đượm tình thầy trò? Nói đến đây, tôi bùi ngùi nhớ lại ngày xưa năm ấy, cách đây ba năm…

Hôm ấy, trời mưa tầm tã, lại vào mùa giá rét. Mẹ rước trễ nên tôi đứng đợi một mình với nỗi lạnh buốt. Chờ hòai chẳng thấy mẹ đến, tôi bắt đầu tuyệt vọng. Giữa lúc ấy, một bóng áo mưa từ cổng trường lao về phía tôi. Hóa ra là thầy chủ nhiệm. Thầy đưa cho tôi cái áo mưa và đề nghị chở tôi về. Tôi vừa mừng, vừa băn khoăn vì nhà xa. Phút chốc thầy đã chở tôi ra đường, gò tấm lưng gầy vượt băng băng về phía trước. Đến nhà, tôi thấy mặt thầy tái lại, môi tím rung rung. Không màng tới sự giá buốt. Đã có bố tôi ở nhà, nên thầy cũng yên tâm. Mưa chưa dứt, thầy hối hả ra về. Tôi nhìn theo mà lòng đầy cảm động. Dù có khôn lớn vào đời, mãi mãi tôi khắc ghi kỉ niệm này và hình ảnh thầy, tấm lòng thầy thật cao cả biết bao!

Một dòng đời – một dòng sông

Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ

Muốn qua sông phải có đò .

Đường đời muốn bước phải nhờ người đưa …

Có ai đó đã ví người thầy như người chèo đò và cô cậu học sinh là khách qua sông. Khách qua sông rồi, con đò vẫn như say sưa miệt mài giữa đôi bờ đưa bao thế hệ đi ngang dòng sông tri thức. Còn gì vui hơn đối với những người thầy khi học trò của mình lần lượt trưởng thành ra đời, nhường bước cho những chú chim non mới. Còn gì vui hơn khi những khách qua sông đã nhớ dòng sông bến đò xưa và cả người chèo đò lặng lẽ. Thầy ơi, mặc cho cuộc sống bôn ba, thầy vẫn một đời chèo đò đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông gai.

Ánh nắng mặt trời cuối ngày rồi sẽ tắt, dòng sông đến nơi con đập sẽ tự mình rẽ sang một hướng khác. Nhưng việc dạy người làm sao rẽ được, gắn bó đời bằng một lối đi chung. Cao cả thay tấm lòng nhà giáo, lặn lội chở người qua bão táp phong ba cập bờ hạnh phúc. Đến nơi rồi một nụ cười đọng mãi. lặng lẽ quay về lái tiếp chuyến đò sau.Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngượcKhách sang sông tiếp hành trình phía trước Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò? Suy cho cùng, sự hi sinh của mỗi thầy cô giáo là qui luật muôn đời. Làm nhà giáo phải quên mình đi để nghĩ nhiều đến người khác.

Là làm bãi cát dài nâng mình cho những con sóng, con sóng sau đùa đi con sóng trước xóa sạch dấu vết cưu mang, nhưng bãi cát vẫn nằm đó nhớ hoài những con sóng đã đi qua. Thầy cô giáo là người chèo đò, đưa khách sang sông, con đò về bến cũ. Người khách xưa biết bao giờ trở lại, có nhớ con đò và lần qua bến ấy – sang sông! Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ. Con mới hiểu, thầy ơi – người đưa đò vĩ đại. Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy.

Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương Làm nhà giáo chỉ cho mà không bận lòng nghĩ đến nhận, là con ong chăm chỉ xây tổ gom mật cho đời, là cây thân mộc vươn mình trong nắng gió tỏa bóng mát cho người, là kiếp con tằm đến chết còn vương tơ… Ôi! Biết nói sao cho hết nỗi niềm! Chỉ đến khi lớn khôn, bầy học trò nhỏ hôm nay mới hiểu được tình cảm của thầy cô dành cho chúng. Thầy ơi!

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 4
5

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 5

Tên bài văn: Nhà giáo không phải là nghề mà bất cứ ai cũng có thể là được

Đặc điểm nổi bật: Có thể nói một ngày bạn đến trường gặp thầy cô giáo và bạn bè còn nhiều hơn bạn gặp bố mẹ, có lẽ trong một lớp nhiều học sinh như vậy thì thầy cô giáo không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bạn chăm lo từng chút như bố mẹ.

Nhà giáo không phải là nghề mà bất cứ ai cũng có thể là được, là giáo viên cần phải có biết bao nhiêu tình thương, lòng kiên nhẫn, nhiệt huyết và cả sự đồng cảm vô bờ thì mới có thể dẫn dắt được các thế hệ học trò trẻ sang bến bờ tương lai.

Thật không sai khi ví thầy cô giáo như “người lái đò”, người lái đò đưa hết đoàn khách này đến đoàn khách kia, thầy cô giáo cũng là người ân cần dìu dắt các thế hệ học sinh qua từng bài giảng, hết thế hệ này đến thế hệ kia, thầy cô luôn là người hy sinh thầm lặng, che chắn những sóng gió bảo vệ học trò của mình. Bên cạnh đó, thầy cô giáo cũng là người hết sức tâm lý, phải hiểu tính cách của từng người học trò của mình từ đó mới có thể đưa ra những phương pháp dạy và học phù hợp. Trong lớp học không phải ai cũng tiếp thu tốt, sẽ có những bạn chậm hiểu hơn, thầy cô giáo phải là người hết sức kiên nhẫn, giảng giải lại từ từ từng chút một để đảm bảo học sinh của mình ai cũng hiểu hết bài học. Thầy cô giáo còn đóng vai trò như người cha người mẹ thứ hai dạy cho học sinh thế nào là lễ phép, và trở thành một người tốt.

Có thể nói một ngày bạn đến trường gặp thầy cô giáo và bạn bè còn nhiều hơn bạn gặp bố mẹ, có lẽ trong một lớp nhiều học sinh như vậy thì thầy cô giáo không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bạn chăm lo từng chút như bố mẹ, nhưng thầy cô giáo sẽ là những người luôn dõi theo bạn và kịp thời nhắc nhở và định hướng cho bạn khi bạn sai lối, khi bạn buồn và cô đơn thì thầy cô là những người luôn sẵn sàng lắng nghe và cho bạn những lời khuyên chân thành, bổ ích và kịp thời nhất. Nghề giáo viên vất vả lắm mà mấy ai hiểu được, thầy cô giáo là người phải đến trường sớm nhất để chuẩn bị đón những người học trò của mình, thầy co cũng là người ra về trễ nhất sau khi các học sinh của mình đã về hết.

Mấy ai biết được tóc thầy bạc vì bụi phấn, mắt cô nhòe đi vì những đêm soạn giáo án và chấm bài để kịp có điểm cho những cặp mắt háo hức mong chờ điểm số. Thầy cô giáo đã tiếp thêm tri thức, chắp cánh cho bao nhiêu ước mơ bay cao bay xa, nhưng khi đã đến được bến bờ bên kia thì có mấy ai còn nhớ đến người lái đò này nữa. Nhưng những người lái đò đó vẫn nhiệt huyết vẫn đem hết tất cả tri thức của mình để đưa nhiều thế hệ trẻ sang sông, chỉ cần một người nhớ đến là thầy cô đã vui mừng biết bao đó cũng là niềm động lực lớn để thầy cô giáo vững bước trên con đường dạy học của mình.

Các bạn hãy nhớ: “Không thầy đố mày làm nên” hãy biết thương yêu và trân trọng người thầy của mình vì đó là những người có công rất lớn đối với thành công của bạn ngày hôm này đấy, hãy gửi những lời tri ân chân thành nhất đến thầy cô giáo và ba mẹ vì đó là những người luôn ở bên cạnh dõi theo và nâng đỡ bạn từng bước trên đường đời.

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 5
6

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 6

Tên bài văn: Thầy cô không la hoặc mắng nhưng sẽ có đôi chút sự buồn bã và thất vọng

Đặc điểm nổi bật: T ôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu thầy cô dù biết điều đó là không thể vì ai rồi cũng phải lớn phải rời xa mái trường. Nhưng tôi vẫn cầu mong thầy cô sẽ mãi dẫn dắt các thế hệ tương lai đến một vùng đất kỳ diệu. 

Tình thầy trò tình cảm thiêng liêng đáng được trân trọng, tình cảm đó được xây dưng gắn bó bên mái trường được học tập, các em được sự dìu dắt, chỉ bảo thầy cô. Xúc động lắm mỗi khi nghĩ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn cố gắng, ân cần dạy dỗ học sinh nên người. “Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta kiến thức” công lao to lớn của thầy cô to lớn đến nỗi mà chúng ta không thể nào đền đáp hết. Thầy cô là người lái đò đưa các thế hệ trẻ cập bến tương lai.

Hình ảnh cô giáo trong tà áo dài thướt tha, người thầy nghiêm khắc ấy lại chứa đọng cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trong tâm trí những người học trò chúng tôi không biết bao nhiêu ký ức khó phai. Gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy cô, nụ cười ấy động viên, khuyến khích mỗi khi chúng tôi đạt điểm cao, động viên giúp tôi vươn lên trong học tập. Khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt đó nhưng lại là ánh mắt nghiêm nghị.Thầy cô không la hoặc mắng nhưng sẽ có đôi chút sự buồn bã và thất vọng trong đó. Thầy cô có biết được rằng những nụ cười ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm cho chúng em không? những trái tim bé nhỏ đám học trò. Chỉ bao nhiêu đó là mình may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình nhiều sự cực nhọc, lo toan chất đầy trên vai của những người thầy cô giáo .

Thật không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng của tôi đối với các thầy cô, những người đã không quản nhọc nhằn giúp xây dựng một tương lai sáng bằng con đường học vấn, kiến thức. Thầy cô cần cụ miệt mài chăm chỉ để gieo những hạt giống trí tuệ vào tâm hồn trong sáng của những đứa học sinh,thầy cô chính là người đã cầm bó đuốc trí thức dẫn lối cho các thế hệ học sinh.

Tôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu thầy cô dù biết điều đó là không thể vì ai rồi cũng phải lớn phải rời xa mái trường. Nhưng tôi vẫn cầu mong thầy cô sẽ mãi dẫn dắt các thế hệ tương lai đến một vùng đất kỳ diệu. Thầy cô ơi! công ơn trời bể của thầy cô chúng em mãi khắc sâu, làm sao đong đếm hết tình cảm mà các thầy các đồ cho chúng ta.

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 6
7

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 7

Tên bài văn: Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta kiến thức

Đặc điểm nổi bật:  Gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy cô, nụ cười ấy động viên, khuyến khích mỗi khi chúng tôi đạt điểm cao, động viên giúp tôi vươn lên trong học tập.

Tôi không thể nào định nghĩa được tình thầy trò là gì! Phải chăng tình thầy trò có thể làm thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ? Đó là một tình cảm mà bạn có thể tìm thấy được tại một khoảnh khắc nào đó trong cuộc sống. Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng đã có một thời gắn bó bên mái trường, được học tập dưới sự dìu dắt, chỉ bảo tận tình của các thầy cô.

Xúc động làm sao mỗi khi nhớ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn ân cần dạy dỗ chúng ta nên người. ‘‘Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta cả tri thức’’ Quả đúng là như vậy, công lao của thầy cô là to lớn biết nhường nào. Mà có lẽ là cả cuộc đời này, chúng ta cũng không thể nào đền đáp được hết. Chính các thầy cô là những người lái đò đưa những thế hệ học trò cập bến tương lai. Làm sao tôi có thể quên những ánh mắt ấm áp, dịu hiền của thầy cô – những ánh mắt luôn dõi theo hình bóng của từng đứa học trò bé nhỏ trong suốt cả quãng đời cắp sách đến trường.

Hình ảnh những người cô giáo trong tà áo dài thướt tha. Những người thầy với vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm nghị nhưng ẩn sâu bên trong nét mặt nghiêm khắc ấy lại chứa đựng cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trong tâm trí những người học trò chúng tôi không biết bao nhiêu kí ức khó phai. Không chỉ vậy, điều gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy, cô giáo. Đặc điểm này không hẳn là kiêu sa, cũng chẳng đặc biệt gì nhưng tôi lại vô cùng trân trọng những nụ cười ấy. Vì đó chính là sự động viên, khuyến khích mỗi khi tôi đạt điểm cao; là nguồn động lực giúp tôi vươn lên trong học tập. Mỗi khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt thân quen ấy nhưng giờ đây đã không còn những nụ cười vui vẻ của ngày nào mà thay vào đó lại là một ánh mắt nghiêm nghị. Mặc dù thầy cô không la hay trách mắng gì nhưng tôi như đọc được một chút buồn bã và thất vọng thoáng qua những đôi mắt kia. Những lúc như vậy, sao mà tôi cảm thấy ân hận quá! Ân hận vì chính tôi đã làm các thầy cô cảm thấy thất vọng. Nhưng cũng nhờ điều đó mà tôi nhận ra được những lỗi lầm thực sự của mình để sữa chữa. Đến tận bây giờ tôi mới nhận ra được một điều: không phải lúc nào các thầy cô cũng cười với chúng tôi nhưng chỉ cần những người thầy, người cô cười – một nụ cười yêu thương thì trong tôi bỗng dâng trào một niềm vui sướng, giống như tôi vừa làm được một điều gì rất lớn cho thầy cô. Sao lại có thể quên những nụ cười hạnh phúc, hay những nụ cười vỗ về, an ủi.

Thầy cô ơi! Các thầy cô có biết rằng những nụ cười của các thầy cô lại chính là ngọn lủa hồng sưởi ấm những trái tim nhỏ bé non nớt của đám học trò chúng con hay không? Chỉ bao nhiêu đó cũng đã làm chúng con cảm thấy là mình quá may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình và cả những đứa con thơ dại chúng tôi như chất chồng lên đôi vai của những người giáo viên. Thật không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng của tôi đối với các thầy cô – những người luôn miệt mài bên những trang giáo án, truyền đến học trò chúng tôi những bài học hay và bổ ích; những người đã không quản nhọc nhằn giúp xây dựng một thế giới huy hoàng, một tương lai tươi sáng bằng con đường học vấn.Thế giới của tri thức nhân loại mới rộng lớn và bao la làm sao! Nhưng chính những người thầy người cô đã dẫn dắt chúng tôi bước vào một thế giới mà đối với thế hệ học sinh dường như là hoàn toàn mới mẻ và lạ lẫm.

Ôi! Nhớ làm sao cái ngày đầu tiên khi mới bước vào ngôi trường Gia Cẩm thân yêu này, tôi cũng như bao cô cậu học trò khác, vẫn luôn mang bên mình một nỗi lo sợ, e ngại , có nhiều lúc cứ khép nép bên người thân, tưởng chừng như tôi vừa mới quay trở về cái ngày khai trường của năm tiểu học – ngày mà những đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ bắt đầu làm quen với những điều thú vị trong một thế giới diệu kì mới, là sự việc chứng tỏ một bước tiến của đời người. Và rồi từng ngày trôi qua, tôi đã quen dần với mái trường này, nơi mà chúng tôi thường gọi là ngôi nhà thứ hai. Hình ảnh người thầy cô ân cần, tận tụy dạy cho chúng tôi không chỉ về kiến thức mà cả về những kĩ năng sống cần thiết không biết tự bao giờ đã trở thành một ấn tượng khó phai trong kí ức những cô cậu học trò tinh nghịch ngày nào! Thầy cô đã dày công dạy dỗ chúng tôi nên người, giúp chúng tôi biết thế nào là lòng nhân ái, tính khoan dung độ lượng.

Tôi không thể giải thích vì sao tôi lại có cảm giác ngôi trường Gia Cẩm yêu dấu chính là ngôi nhà thứ hai của tôi, còn tất cả mọi người trong trường đều là những người thân quen của mình. Phải chăng là do tôi đã tìm được một cảm giác vui vẻ và sự tự tin ở nơi đây? Không phải ai khác mà chính các thầy cô – những con người mà ông trời đã ban tặng cho thế giới này, mang bên mình một trọng trách vô cùng quan trọng. Đó là truyền đạt sự hiểu biết rộng lớn của mình cho những thế hệ học trò chúng tôi sau này. Tôi rất biết ơn tất cả những gì mà thầy cô đã chỉ bảo, giúp tôi có được một tầm hiểu biết rộng lớn về cái thế giới mênh mông xung quanh mình. Không chỉ vậy, thầy cô còn chính là sợi dây vô hình nối kết tình bạn của chúng tôi.

Chính các thầy cô đã tạo nên những khoảng thời gian giúp những đứa học trò gặp gỡ, tìm hiểu nhau hơn. Thầy cô cũng như là cha mẹ của chúng tôi. Dần trưởng thành theo thời gian, giờ đây tôi mới hiểu rằng làm giáo viên chưa hẳn là sung sướng. Đâu phải cuộc sống của người thầy, người cô chỉ dừng lại ở việc đến trường, đứng trên bục giảng dạy học thôi đâu. Khi trở về bên mái ấm gia đình, người giáo viên lúc nào cũng canh cánh bên mình nỗi lo về những đứa học trò của mình, miệt mài bên từng trang giáo án đến khuya, có lúc nào được tận hưởng trọn vẹn những giây phút sum họp ấm cúng bên gia đình đâu chứ!

Tôi nguyện khắc ghi trong tim những công ơn lớn lao của thầy cô giáo với niềm kính trong nhất. Thầy cô ơi, những kiến thức được thầy cô đúc kết thành những tinh hoa của nhân loại qua bao thế hệ đã giúp con nhận ra rằng: những gì mà ta thu thập được từ kho tàng kiến thức rộng lớn sẽ tan biến đi vào một khoảng không gian trống một khi chúng ta nhụt chí và lùi bước. Thầy cô đã gieo những hạt giống của trí tuệ vào tâm hồn trong sáng của những đứa học sinh, là người cầm bó đuốc tri thức của nhân loại soi đường chỉ lối cho thế hệ học trò. Ôi! Tôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu của thầy cô, mặc dù biết là không thể được. Tuy vậy, tôi vẫn cầu mong là các thầy cô sẽ mãi tiếp tục dẫn dắt nhiều thế hệ măng non bước qua cánh cửa dẫn đến một vùng đất kì diệu.

Thầy cô ơi! Con không biết phải bày tỏ tình cảm của mình như thế nào nữa?! Con chỉ muốn cảm ơn các thầy cô vì tất cả những điều hay, điều bổ ích mà thầy cô đã truyền đạt đến thế hệ học sinh chúng con. Những người lái đò của một tương lai rộng mở….

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 7
8

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 8

Tên bài văn:  Chân quý biết bao những nhà giáo

Đặc điểm nổi bật:  Một ngày kia, khi con đã trưởng thành, khi con đã cập bến tương lai, hình bóng của những người thầy, người cô tâm huyết, hết lòng ngày nào sẽ vẫn còn mãi trong tim, sẽ chẳng thể nào quên dù cho thời gian có tàn khốc, năm tháng có phôi pha.

 Lũ học trò bẽn lẽn, rụt rè đứng bên bờ, ngóng về bến bờ tương lai xa xa bên kia, bến bờ của hạnh phúc, của thành công và trí tuệ. Chúng muốn, chúng khát khao được sang đó lắm nhưng dòng sông tri thức, dòng chảy cuộc đời cứ cuồn cuộn chảy, dữ dội và đầy gian truân.

Và rồi người thầy xuất hiện, đưa chúng lên chuyến đò tri thức; từng bước, từng bước một uốn nắn thành người. Từ những nét chữ đơn giản, cách phát âm sao cho tròn vành rõ chữ đến những bài toán nâng cao, những bài văn khó tưởng như chẳng thể nào tìm được đáp án đều được thầy chỉ bảo tận tình, giảng giải nhẹ nhàng. Có những lúc con lười biếng và cẩu thả, thầy vẫn kiên nhẫn, tỉ mẩn bảo ban từng chút, chỉ cho con thấy sai lầm và sửa chữa.

Có những lúc con muốn bỏ cuộc trước bão táp phong ba, thầy vẫn bên cạnh động viên, thắp lên ngọn lửa sục sôi nhiệt huyết và ý chí, thôi thúc con tiếp tục…Thầy cô luôn dõi theo bước đi của học trò từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở; đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp.Và không chỉ khơi nguồn tri thức, thầy cô còn đem đến những bài học về cuộc sống, về cách đối nhân xử thế,… cho con một hành trang vững chắc nhất, đầy đủ nhất để vượt qua chông gai cuộc đời Dầu cho cuộc sống riêng, gia đình riêng còn bao lo toan, bộn bề, người lái đò ấy vẫn lặng lẽ chăm chút, gieo mầm khu vườn tri thức, nuôi dưỡng, bồi đắp cho thế hệ trẻ – chìa khóa tương lai của đất nước. Ngày lại qua ngày, cao cả thay tấm lòng người thầy lặn lội, cặm cụi giữ vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm khó nhọc, chông chênh.

Đến nơi rồi một nụ cười mãn nguyện đọng mãi nơi khóe môi và rồi lại lặng lẽ quay về lái tiếp chuyến đò sau. Nói như Gôlôbôlin”Nếu người kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo viên vui sướng khi nhìn thấy học sinh đang trưởng thành, lớn lên” Phải vậy, mấy ai hiểu, hạnh phúc của người thầy, người cô chẳng mấy xa xôi, nó chỉ đơn thuần là vậy, là được thấy học trò trưởng thành, chín chắn, gặt hái được những thành công, thắp lên ngọn lửa cháy sáng để vượt lên giới hạn của chính bản thân mình. “Dưới ánh nắng mặt trời không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học”, thiêng liêng, chân quý biết bao những nhà giáo chỉ cho mà không bận lòng nghĩ đến nhận, là con ong chăm chỉ trải qua vạn kiếp ong bay để đem mật cho đời, là cây thân mộc vươn mình trong nắng gió phong ba đem đến bóng mát, là con trai cả đời mặn mòi từng hạt bụi biển khơi để làm đẹp cho đời. Chẳng cầu phú quý cao sang, bổng lộc tiền tài, người thầy chỉ nguyện hiến dâng toàn bộ sức lực, tài năng, tấm lòng nhiệt thành cho sự nghiệp gõ đầu con trẻ, giáo dục của nước nhà…

Một ngày kia, khi con đã trưởng thành, khi con đã cập bến tương lai, hình bóng của những người thầy, người cô tâm huyết, hết lòng ngày nào sẽ vẫn còn mãi trong tim, sẽ chẳng thể nào quên dù cho thời gian có tàn khốc, năm tháng có phôi pha.

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 8
9

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 9

Tên bài văn: Thời gian cứ thấm thoắt trôi đi chẳng chờ đợi ai

Đặc điểm nổi bật: Ấy  vậy mà, cũng đã có những lúc những cô cậu học trò nhỏ khiến thầy cô phải phiền lòng, khi ấy ta chợt nhận ra trên những gương mặt thân quen ấy trở nên nghiêm khắc, mặc dù các thầy cô chỉ nhẹ nhàng, ân cần khuyên bảo nhưng cũng đủ nhận ra nỗi buồn, thất vọng trong đôi mắt ấy. 

 “ Cô và mẹ là hai cô giáo, mẹ và cô ấy hai mẹ hiền “. Nếu mẹ là người có công sinh thành, dưỡng dục chúng ta thì những người thầy, cô giáo – những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến con sông của tri thức có lẽ cũng là những người cha, mẹ hiền thứ hai của chúng ta, những người đã dành cả cuộc đời cống hiến cho sự nghiệp trồng người, những người mang xứ mệnh cao cả ươm những mầm non tương lai của đất nước. “ Thầy cô “ hai từ cất lên nghe thân thương, trìu mến làm sao!

Làm sao đếm xuể công ơn của thầy cô, những người đã đổ những giọt mồ hôi thầm lặng, đã đồng hành cùng biết bao nhiêu thế hệ, cần cù, mải miết hết chuyến đò này tới chuyến đò khác. Thương sao những mái tóc người thầy bạc trắng vì bụi phấn hay vì sớm tối lo cho đàn con nhỏ của mình, những đêm thức trắng soạn bài để có thể truyền tải cho học trò những lời giảng lôi cuốn, dễ hiểu.

Thầy cô không chỉ truyền tải những kiến thức trong sách vở, những kiến thức văn hóa, xã hội, điều mà chúng ta học được từ thầy cô nhiều nhất có lẽ đó là những kinh nghiệm sống, văn hóa ứng xử, những kỹ năng sống từ những gì thầy cô chúng ta đã từng trải qua. Và cũng chính nhờ thầy cô, chúng ta biết yêu những cánh cò trong câu ca dao, biết yêu cô Tấm, biết ghét mụ dì ghẻ, chúng ta biết tới những tình cảm, những mối quan hệ bạn bè ngây ngô, trong sáng, chúng ta học được tinh thần đoàn kết, giúp đỡ bạn bè. Thầy cô cùng chia sẻ với chúng ta những niềm vui, đỡ ta dậy sau những vấp ngã của cuộc đời.Hơn cả sách vở, thầy cô còn là những người truyền cảm hứng, động lực, thắp lên những khoảng trời đầy sao chứa đựng những giấc mơ nhỏ bé. Họ luôn đến và đi thầm lặng, yêu thương, che chở chúng ta vô điều kiện, những niềm vui, hạnh phúc, những thành tích tốt của trò cũng chính là những bông hoa tươi thắm ngát hương đối với các thầy cô.

Ấy vậy mà, cũng đã có những lúc những cô cậu học trò nhỏ khiến thầy cô phải phiền lòng, khi ấy ta chợt nhận ra trên những gương mặt thân quen ấy trở nên nghiêm khắc, mặc dù các thầy cô chỉ nhẹ nhàng, ân cần khuyên bảo nhưng cũng đủ nhận ra nỗi buồn, thất vọng trong đôi mắt ấy. Những lúc ấy, chỉ muốn nói lời xin lỗi tới thầy cô thật nhiều, thật nhiều, vì một chút vô tư, không cẩn thận đã khiến thầy cô phải phiền lòng. 

Thời gian cứ thấm thoắt trôi đi chẳng chờ đợi ai, để rồi, mái tóc thầy cô cũng dần bạc đi, chúng ta cũng sẽ không còn là những cô cậu học trò nhỏ bé, yêu dấu được các thầy cô bao bọc che chở nữa nhưng có lẽ công lao to lớn của thầy cô, những hình dáng ấy sẽ mãi khắc sâu trong tâm trí tôi. Quả đúng như lời của nhà triết gia, nhà giáo dục vĩ đại Comenski từng nói: “ Dưới ánh mặt trời, không nghề nào cao quý bằng nghề nhà giáo “, thầy cô mang tới cho học sinh là cả một tấm lòng. Vậy, học sinh chúng ta, hãy luôn biết ơn, nhớ ơn các thầy cô giáo, thực hiện tốt đạo lý tôn sư trọng đạo của ông cha ta từ xưa tới nay.

 

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 9
10

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 10

Tên bài văn:Dù có bực bội, dù có áp lực, thầy cô cũng chẳng hề bộc lộ ra ngoài

Đặc điểm nổi bật:  Chỉ thầy cô mới biết, mới hiểu tất cả những học sinh của mình, họ biết điểm mạnh, điểm yếu của từng người và ngay lập tức, giúp học sinh nhận thức được bản thân, cần phát huy những gì, cần thay đổi những gì.

 Khi còn bé, cha mẹ luôn ở bên đồng hành cùng ta, uốn nắn, dạy dỗ ta từng nếp ăn, nếp ngủ. Tới khi ta đi học, cha mẹ cho ta mọi điều kiện tốt nhất để tới trường, vậy ở trường, ai là người dạy ta kiến thức trong cả học hành và cách sống? Không ai khác chính là thầy cô – những con người chèo lái con thuyền đưa học sinh cập bến tương lai. Chắc hẳn, ai cũng đã từng nghe rằng: Thầy cô như cha mẹ thứ hai của chúng ta vậy. Quả không sai, từ khi còn bỡ ngỡ tới trường, chưa quen bạn, quen thầy, chưa biết nên làm gì, ý thức ra sao khi tới trường, thầy cô là những người đầu tiên nâng đỡ ta, chỉ bảo cho ta từng chút một.

Từng nét chữ đầu tiên, thầy cô cầm tay ta uốn nắn, từng cử chỉ đầu tiên, thay cô dõi theo ta và sửa chữa. Khi chúng ta còn trẻ con, suy nghĩ chưa chín chắn, thầy cô không hề giận vì những hành động sai trái của ta dù nó có quá đáng tới đâu, mà vì là lần đầu tiên, thầy cô sẵn sàng lắng nghe, giảng giải và chấp nhận lời xin lỗi của mỗi học trò. Đâu phải ai cũng có thể kiên nhẫn, ân cân với ta như vậy. Những con người luôn tâm huyết khi tới lớp, luôn chăm lo, dạy dỗ mội học sinh như con ruột của mình, thậm chí có những thầy cô còn tới tận nhà vận động học sinh đi học, rồi thức đêm chấm bài, soạn giáo án cho các tiết học sau, họ chỉ âm thầm như thế, không khoe khoang, cũng chẳng quản ngại. 

Thầy cô không chỉ dạy ta viết, dạy ta đọc, dạy ta học, mà còn dạy ta cách sống – những điều mà khi ra xã hội, ta cần nhưng lại chẳng được ai dạy một cách chính thức. Thầy cô dạy ta cách ứng xử, cách tôn trọng, cách giao tiếp với mọi người ở từng lứa tuổi sao cho phù hợp, để ta hiểu ta là ai, trường hợp nào ta nên làm gì. Theo sự trưởng thành của ta, những điều ấy sẽ đóng góp một phần quan trọng vào việc phát triển nhân cách cho chúng ta. Để rồi khi ta lớn khôn, ta sẽ hiểu được, những thứ mà không có trên sách vở ấy mới chính là thứ quyết định cuộc sống cho ta sau này. Chỉ thầy cô mới biết, mới hiểu tất cả những học sinh của mình, họ biết điểm mạnh, điểm yếu của từng người và ngay lập tức, giúp học sinh nhận thức được bản thân, cần phát huy những gì, cần thay đổi những gì. Ở nhà, bố mẹ cho ta ăn, cho ta ngủ, cung cấp cho ta những điều kiện sống tốt nhất để ta phát triển, thì khi tới trường, thầy cô cũng thế.

Dù có bực bội, dù có áp lực, thầy cô cũng chẳng hề bộc lộ ra ngoài, vẫn giữ nụ cười, giọng nói ấm áp, ôn tồn khi bước vào lớp học, như một cách tạo nên không khí thoải mái nhất, tạo điều kiện cho học sinh được học tập thật tốt. Có những thứ ta cảm thấy thật khó để nói ra cho bố mẹ, hay thậm chí là những chuyện về bạn bè, trường lớp, thì thầy cô là người sẵn sàng lắng nghe ta mọi lúc. Ta sẽ cảm thấy thầy cô thật sự là người cha, người mẹ thứ hai của mình, có thể giãi bày tâm tư, tình cảm để được giúp đỡ mà không cần lo sợ bất cứ điều gì.

Chúng ta hãy đối với thầy cô như cách mà thầy cô đối với chúng ta vậy. Mỗi học sinh nên biết mình là ai, mình nên làm gì, mình cần tôn trọng, biết ơn thầy cô như thế nào. Đừng chỉ nói miệng, hãy trả lời bằng hành động, bằng cách ứng xử của mình với thầy cô, và ẳn hẳn, ta sẽ nhận được nhiều thứ đáng quý hơn cả kiến thức thông thường trong sách vở.

Cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai mẫu 10

Qua những lời tâm sự chất chứa từ tận đáy lòng có thể thấy thầy cô là những người vĩ đại, đáng kính và đáng ngưỡng mộ biết bao. Chúng ta hãy luôn biết ơn, kính trọng và dành những tình cảm trân quý nhất cho thầy cô của mình nhé! Hy vọng với gợi ý Top 10 bài viết về cảm nghĩ về thầy cô giáo những người lái đò đưa thế hệ trẻ cập bến tương lai đã cung cấp những thông tin bổ ích để giúp bạn làm tốt hơn chủ đề này. 

 

Đánh giá:

Bình luận

Vui lòng để bình luận.

Hãy để lại bình luận của bạn tại đây!