Top 10 câu chuyện tình cảm anh em ý nghĩa, cảm động nhất

5.0 (1 bình chọn)
922

Anh em như thể tay chân

Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần

Câu ca dao xưa vẫn vẹn nguyên giá trị cho đến ngày hôm nay về tình cảm anh em thiêng liêng khiến bao người rung động. Dù có thế nào đi nữa thì anh em ruột thịt vẫn là người bao bọc, yêu thương và lo lắng cho ta vô điều kiện. Dưới đây là Top 10 câu chuyện về tình cảm anh em gây xúc động nhất mà Topz vừa sưu tầm. Vượt qua mọi khuôn mẫu đạo đức sáo rỗng, câu chuyện đã trở thành một trong tấm gương sáng về tình thương, tình cảm anh em gia đình, rất đáng để ta suy ngẫm và học hỏi. 

1

Câu chuyện tình cảm anh em

- Tên truyện: Một Câu Chuyện Về Tình Cảm Anh Em vô Cùng Cảm Động 

- Ý nghĩa: Có những con người sinh ra như chỉ để hy sinh cho người khác. Họ gánh lấy mọi đau khổ về mình để mong những người thân yêu được hạnh phúc. Sự hy sinh thầm lặng đó trở lên đẹp biết bao khi những người được nhận nó, một ngày tình cờ phát hiện ra. Để rôi họ gặp lại nhau trong sự vỡ oà của hạnh phúc, lúc đó họ càng trân trọng nhau, càng yêu thương nhau hơn.

Khi bố mẹ qua đời, anh trai là chỗ dựa duy nhất của cô bé. Cô ngoan ngoãn nghe lời anh vì sợ rằng anh cũng sẽ bỏ cô mà đi. Một buổi sáng kia khi tỉnh dậy, cô bé không tìm thấy anh đâu nữa. Trong lòng cô chỉ còn niềm oán hận với người anh bạc bẽo của mình, cho đến một ngày hiểu ra sự thật cô mới òa khóc…

Năm cô 6 tuổi, cô mất cả bố lẫn mẹ, họ bị tai nạn ô tô trong lần về quê thắp hương cho ông bà nội. 6 tuổi, cô chưa thể hiểu hết mọi chuyện đang xảy ra trong gia đình, cô chỉ biết khóc suốt ngày vì bố mẹ không quay về. Cô còn một người anh trai tên là Nam, cậu bé 14 tuổi, dáng người to cao giống bố. Lúc bố mẹ mất, cậu không khóc, không gào thét mà chỉ ôm chặt cô em gái vào lòng cho đến khi ngủ thiếp đi. Suốt ngày cô đều theo sau anh trai đòi bố, đòi mẹ; cô không thích ăn cơm nửa sống nửa chín của anh trai nấu, không thích mặc bộ đồ nhăn rúm anh trai giặt,…

Kể từ ngày hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không về, cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai vì sợ anh lại bỏ cô mà đi.  Đêm hôm đó, trời đã rất muộn, rất muộn nhưng cô không chịu ngủ mà ngồi dậy kéo anh trai và hét to: “Em muốn gặp mẹ!”. Bỗng nhiên, Nam kéo cô từ trong chăn ra, hai tay nắm lấy đôi vai bé nhỏ của cô và nói: “Mẹ mất rồi, đừng có tìm mẹ nữa, bố mẹ đều không còn nữa, họ sẽ không quay về nữa đâu!”. Giọng nói của Nam vang lên rất to khiến cô phải im lặng vì sợ hãi. Sau đó, cô dần dần hiểu được bố mẹ cô mãi mãi không quay về, cô hiểu được trên thế giới này chỉ còn anh trai là người thân duy nhất của mình. Nam úp mặt xuống giường và khóc thật to, đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh trai khóc kể từ ngày bố mẹ mất. Cô nhẹ nhàng cúi xuống rồi nằm trên lưng anh trai, cô dùng đôi tay bé nhỏ của mình ôm lấy anh, cảm giác ấm áp như ôm bố mẹ vậy. Cô bắt đầu dựa dẫm vào anh trai giống như trước kia từng dựa vào bố mẹ: đi học, cô đòi anh chở đi, tan học, anh trai phải đến đón cô. Trường của cô cách nhà khá xa, mỗi buổi sáng Nam đều chở cô đến trường, đến nơi người Nam ướt đẫm mồ hôi. Ngồi trên xe, cô nắm chặt lấy vạt áo của anh không rời, cô không khóc đòi bố mẹ như trước nữa.

Trước giờ cô chưa từng nói với anh, kể từ khi hiểu ra rằng bố mẹ mãi mãi không quay về nữa, trong lòng cô luôn bao trùm một nỗi sợ hãi, cô sợ rằng một ngày nào đó, anh trai cũng sẽ rời xa cô. Cảm giác sợ hãi đó khiến một đứa bé 6 tuổi trở nên ngoan ngoãn, nghe lời đến lạ. Thế rồi, có mơ cô cũng không tưởng tượng được rằng cuối cùng anh trai vẫn bỏ rơi cô. Hôm đó là ngày cuối tuần, mới sáng sớm, Nam đã phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ chăm chút buộc cho cô hai bím tóc, mặc cho cô bộ váy màu trắng mà cô không biết anh mua cho cô từ khi nào, sau đó cô được anh trai dẫn đi công viên chơi rất nhiều trò, ăn rất nhiều món, cho đến khi mệt, cô ngủ say trên lưng anh.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy mình nằm trên giường của nhà khác còn anh trai thì không thấy đâu nữa. Cô hốt hoảng chạy đi tìm anh, sau đó một người hàng xóm mà cô gọi là “thím” nói với cô rằng anh trai cô đi làm thuê rồi, từ nay về sau, cô sẽ sống cùng với gia đình họ. Mặc dù cô biết, chú thím là bạn thân thiết của bố mẹ mình nhưng cảm giác bị anh trai bỏ rơi lúc này còn tuyệt vọng, đau đớn hơn khi bố mẹ rời đi. Là anh trai đã bỏ rơi cô, cô đã bị anh trai bán lấy tiền, anh trai không cần cô nữa. Sau khi biết anh trai cũng bỏ đi không về như bố mẹ, cô nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới, có nhiều sự thay đổi. Sự thích nghi nhanh chóng đó mãi đến khi lớn lên, cô nhận ra rằng đó chính là một kiểu để quên đi đau thương. Cô chủ động học làm việc nhà, tự giặt quần áo, cô biết đây không phải là nhà của mình, họ không phải người thân của mình nên cô không dần dần không còn dựa dẫm vào ai nữa.

Kể từ khi anh trai bỏ đi, cô hòa toàn mất đi quyền được nũng nịu, đòi được yêu chiều. Cô cũng có một người anh trai nữa, người đó hơn cô một tuổi, rất nghịch ngợm và đôi lúc còn bắt nạt cô. Cũng may là bố mẹ nuôi rất thương cô, mỗi năm họ đều mua quần áo mới cho cô, có đồ ăn ngon cũng luôn để phần. Tình cảm cô đối với bố mẹ nuôi, có yêu thương, nhưng sự cảm kích, ơn huệ lại là phần nhiều.

Năm cô 11 tuổi, lúc đó cô đang học lớp 4, một buổi tối nọ, cô đang giúp mẹ vá lại chiếc áo, bỗng mẹ nuôi nói: “Mấy năm nay, con không nhớ Nam sao? Lúc đó, nó còn bé, sao có thể chăm lo cho con được?” Cô im lặng không nói, đúng vậy, cô không nhớ anh trai, mới nghĩ đến cô đã thấy hận, vì thế cô không muốn nghĩ. Cô nói với mẹ: “Mẹ à, đừng nhắc đến anh con nữa”. Mẹ nuôi thở dài, hình như trong lòng vẫn còn điều gì đó muốn nói nhưng cô đã đi về phòng mất. Chính xác, cô hận anh, cô không sợ khổ khi đi theo anh, không được đi học thì có gì đáng sợ đâu, cô sẽ theo anh đi kiếm cơm vậy. Nhưng anh đã đập tan mộng tưởng của cô, đã làm mất đi chỗ dựa của người thân duy nhất, đó chính là sự hủy diệt triệt để, không để lại điều gì cả. Vì thế, cô không thể tha thứ cho anh trai mình.

Năm 16 tuổi, thành tích học tâp đứng đầu toàn trường giúp cô thi đỗ vào trường cấp ba, người anh lớn hơn cô một tuổi đang học lớp 11. Một năm sau, khi người anh đó đang chuẩn bị tốt nghiệp cấp ba, bố nuôi nghỉ việc, ông thuê một cửa hàng nhỏ ở chợ để bán rau. Tối hôm đó, đang ngồi học cô khát nước nên đi ra phòng khách uống thì tình cờ nghe được cuộc trò chuyện bên phòng của bố mẹ. Anh trai nuôi nói với mẹ rằng: “Mẹ, con không biết, dù thế nào đi nữa con cũng phải học Đại học”. “Không được, cái Mai học tốt hơn con, nó có khả năng thi đỗ Đại học”. Tiếng nói của bố nuôi nhỏ nhẹ nhưng rất quyết đoán. “Lấy đâu ra tiền mà nuôi hai đưa ăn học cùng một lúc chứ?” Mẹ nuôi nói. Nghe đến đó, cô vội quay về phòng, cô không muốn nghe gì nữa. Lúc đó, cô quyết định để cho anh trai học Đại học, còn cô, học xong cấp ba, cô sẽ đi tìm việc. Bởi từ khi anh trai bỏ cô mà đi, bố mẹ nuôi đã cho cô quá nhiều, cô không muốn thêm gánh nặng cho họ nữa.

Đáng tiếc là anh trai nuôi của cô thi không đỗ và bố nuôi cô vẫn kiên quyết rằng cô phải vào Đại học. Cô vẫn kiên quyết: “Con không thi đâu, con quyết định rồi!”. Tranh luận hồi lâu không được, mẹ nuôi cô từ trong bếp nói vọng ra: “Mai à, con bắt buộc phải thi vào Đại học. Con có biết không, anh trai con đã gửi đủ số tiền học phí cho con rồi nên con nhất định phải học Đại học, đừng phụ lòng nó, nó không dễ dàng gì...”. Cô ngẩn người.

11 năm sau, lần đầu tiên cô lại tìm về hồi ức của anh trai mình. Bố mẹ nuôi nói với cô: “Năm đó, anh trai con biết một đứa trẻ 14 tuổi như nó không có khả năng để nuôi em gái nên nó mới quyết định ra ngoài đi làm kiếm cơm, còn gửi con lại cho bố mẹ. Nó bán nhà và đưa hết số tiền đó cho bố mẹ bởi nó tin rằng bố mẹ sẽ chăm sóc tốt cho con. Buổi sáng sớm hôm đó, trước khi rời đi, anh con ôm con đang ngủ say trong lòng đưa cho mẹ bế, sau đó nhìn con và hứa rằng: “Thím à, con nhất định sẽ về đón em con, mong thím chăm sóc tốt cho nó…”. “Từ khi con bắt đầu lên lớp 4, mỗi tháng nó đều gửi tiền về cho mẹ, bố mẹ cũng tích góp lại cho nó. Là bố mẹ vô dụng, nhiều năm qua luôn để con phải chịu ấm ức...” Bố mẹ nuôi nghẹn lòng không nói nên lời, họ cầm lấy tay cô và khóc.

Vậy những năm qua anh ấy đi đâu, sống như thế nào?…Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu, thì ra anh trai chưa từng bỏ rơi cô, anh trai vẫn luôn yêu cô nhưng bằng cách mà mấy năm qua cô không thể lý giải được. “Thế tại sao anh lại không về thăm mình chứ, không phải anh đã hứa sẽ về thăm mình rồi ư?...”. Số tiền gửi từ Sài Gòn về, bên ngoài phong bì không ghi địa chỉ cụ thể, cô hạ quyết tâm nhất định phải vào Sài Gòn tìm anh.

Một năm sau, cô thi đỗ và vào Sài Gòn học tập, cô vẫn không thôi nghĩ đến việc tìm anh trai, thế nhưng giữa đất Sài Gòn rộng lớn như thế, đi tìm một người quả như là mò kim đáy bể. Tốt nghiệp xong, cô ở lại Sài Gòn và làm việc ở đó, cũng là để tìm anh trai luôn. Vào lúc cô gần như tuyệt vọng, bỗng nhiên cô nhìn thấy một bức ảnh trên mạng: “Trước một quầy báo nhỏ, có một chàng trai người gầy gò ốm yếu miệng, bị mất một tay đang sửa xe đạp…” Khi nhìn thấy dòng chữ ghi tên Nam, cô hoa mắt, người đó chẳng phải là anh trai mình sao? Đúng rồi, là anh ấy. Cô xem tiếp: “Năm 19 tuổi, người thanh niên làm việc ở một công trường xây dựng, trong lúc đang làm việc thì do gặp sự cố về máy móc nên anh ta đã bị mất đi một cánh tay, từ đó anh lang thang phiêu bạt khắp nơi, làm đủ nghề để mưu sinh: nhặt phế thải, đi bán báo, phát tờ rơi,…Và 3 năm trước, anh ta mở một quầy báo nhỏ vừa bán báo vừa sửa xe đạp. Động lực duy nhất để anh sống lạc quan như thế chính là cô em gái...”.

Khi cô xuất hiện trước quầy báo, anh trai cô đang bận rộn với công việc sửa xe đạp, mặc dù mất một tay nhưng động tác của anh vô cùng nhanh nhẹn và điêu luyện. Cô nhẹ nhàng bước lại gần, nước mắt cô rơi xuống lã chã, trước mắt cô chính là người anh mà cô từng hận vì đã bỏ rơi cô, chính là người yêu thương cô nhất, bất chấp tất cả để lo cho cô một cuộc sống đầy đủ. “Cô gái, cô...” Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô, cô khóc nức nở và ngồi xuống nhẹ nhàng lấy khăn lau mồ hôi cho anh. “Anh à, em là Mai đây!...” Cô vội vàng ôm lấy anh, đã lâu lắm rồi cô không được ôm anh như vậy, cảm giác đó vẫn ấm áp như hồi bé, cảm giác được an toàn, được yêu chiều…

Tình cảm gia đình luôn thiêng liêng như vậy, nó luôn là chỗ dựa để ta lớn lên, luôn là động lực để ta bước tiếp, dù người thân có làm gì thì hãy luôn nhớ rằng, tất cả đều vì những người mà họ thương yêu mà thôi!.

Câu chuyện tình cảm anh em
2

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 2

- Tên truyện: Anh em họ Điền 

- Ý nghĩa: Cổ tích Việt Nam có chuyện anh em nhà họ Điền, đọc lại mà thấy có nhiều điều đáng suy nghĩ. Gia đình là một đơn vị của xã hội. Nếu mỗi cá nhân trong xã hội sống hòa thuận keo sơn với nhau thì tình thân cũng gia tăng mà xã hội đó cũng ngày một phát triển.

Ngày xưa, có dòng họ Điền, anh em ăn ở với nhau từ đời nọ sang đời kia rất là hòa thuận. Về sau, họ này chỉ còn lại có ba anh em. Ba người vẫn chung sống với nhau vui vẻ tử tế, cho đến khi người thứ hai lấy vợ.

Người vợ tính tình ích kỷ, lại hay sinh sự, lắm lời, nên không khí trong gia đình không còn được như xưa. Rồi một hôm người vợ nhất quyết đòi chia gia tài của ba anh em và bắt ép chồng đi ở riêng. Người chồng ban đầu nghĩ tình anh em bấy lâu sum họp mà không nỡ chia lìa, song rồi vì người vợ ngày đêm cằn nhằn khó chịu, kiếm chuyện gây gổ trong nhà, nên rồi cũng đành phải nghe theo vợ, nói với anh em đi ở riêng. Người anh cả khuyên can không được cũng đành phải chia của cải cha mẹ để lại ra làm ba phần đều nhau. Chỉ còn một cây cổ thụ trước nhà, cành lá sum sê xanh tốt, chưa biết làm cách nào để chia cho đều. Ba anh em cùng nghĩ ngợi, rồi sau cùng quyết định gọi thợ về hạ cây xuống, cưa xẻ thành ván để chia làm ba phần. Đến hôm định hạ cây xuống, buổi sáng ba anh em ra vườn thì thấy cây cổ thụ đã khô héo tự bao giờ. Người anh cả bèn ôm lấy cây mà khóc nức nở. Hai người em thấy vậy mới bảo anh: - Một thân cây khô héo, giá phỏng là bao mà anh phải thương tiếc như thế? Người anh cả đáp lại rằng: - Có phải anh khóc vì tiếc cây đâu. Song nghĩ vì loài cây cỏ vô tri nghe thấy sắp phải chia lìa mà còn biết buồn phiền khô héo đi, huống gì chúng ta đây là người cùng ruột thịt. Anh thấy cây mà suy đến cảnh ba anh em chúng ta, anh mới phải khóc. Nghe anh nói, hai người em hiểu ý, đưa mắt nhìn nhau rồi cùng òa khóc. Người vợ xúi chồng đi ở riêng nghe thấy vậy, cũng rơm rớm nước mắt, đâm ra hối hận, cúi đầu xin lỗi hai anh em và thề không bao giờ còn tính đến việc chia lìa nhau nữa.

Từ hôm đó, ba anh em ở lại với nhau êm ấm, vui vẻ như trước. Cây cổ thụ nọ đã khô héo cũng trở lại xanh tươi như cũ.

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 2
3

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 3

- Tên truyện: Anh và em gái 

- Ý nghĩa: Anh và em gái là câu chuyện cổ tích Grimm kể về hai anh em bị một mụ phù thủy hãm hại. Trải qua bao sóng gió, cuối cùng họ cũng có được cuộc sống hạnh phúc.

Hai anh em bỏ nhà ra đi. Anh cầm tay em gái dắt đi và thủ thỉ:

– Từ ngày mẹ mất, anh em mình không có lúc nào được vui sướng.

Ngày nào mẹ ghẻ cũng đánh đập, hễ cô đến gặp bà ta để cầu xin cái gì đó thì bà ta thượng cẳng chân hạ cẳng tay đuổi đi. Ăn thì chỉ có mấy miếng bánh mì đầu thừa đuôi thẹo đã khô cứng. Con chó con nằm dưới gầm bàn còn sướng hơn anh em mình, thỉnh thoảng còn được mẹ ghẻ vứt cho một miếng ngon. Mong trời thương hại mà phù hộ để mẹ chúng mình biết được tình cảnh này của anh em ta! Ta đi em ạ, anh em mình cùng nhau đi nơi khác thôi em ạ.

Hai anh em đi suốt ngày, qua đồng cỏ, ruộng nương, qua những nơi đất đá gồ ghề. Khi trời đổ mưa, người em gái nói:

– Trời thương mà khóc cùng anh em mình!

Chiều tối, hai anh em tới một cánh rừng rộng, cả hai đều mệt mỏi vì buồn chán, vì đói và vì đường xa nên chui ngay vào hốc cây mà ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, khi hai anh em bừng mắt dậy thì mặt trời đã lên cao, ánh nắng oi bức chiếu vào hốc cây. Lúc đó người anh nói:

– Em ạ, anh khát quá. Hễ gặp suối là anh đi uống ngay lập tức. Anh nghe thấy hình như có tiếng nước chảy róc rách đâu đây?

Anh đứng dậy, dắt tay em đi tìm suối. Mẹ kế độc ác vốn là một mụ phù thủy. Mụ thấy hai đứa trẻ trốn đi liền bí mật rón rén lần theo chúng. Mụ phù phép tất cả các suối ở trong rừng. Hai anh em thấy một con suối, nước chảy như thác bạc xuống đá. Anh muốn xuống bờ suối uống nước, nhưng em gái nghe như có tiếng rì rào trong suối vọng lên.

– Ai uống nước suối sẽ hóa ra cọp! Ai uống nước suối sẽ hóa ra cọp! Ngay lúc đó, em gái bảo anh:

– Anh ơi, em xin anh, anh đừng uống, kẻo anh lại biến thành thú dữ xé xác em mất. Mặc dù đã khát đến cháy cổ nhưng anh cũng không uống.

Anh nói:

– Thôi, đợi đến suối sau vậy. Khi hai anh em tới suối thứ hai, người em gái nghe thấy tiếng vọng ra từ dòng nước:

– Ai uống nước suối sẽ hóa thành chó sói! Ai uống nước suối sẽ hóa thành chó sói!

Ngay lúc đó, em gái bảo anh:

– Anh ơi, em xin anh đừng uống kẻo lại hóa thành chó sói ăn thịt em.

Anh trai đành không uống và nói:

– Anh cố nhịn tới khi anh em mình thấy con suối khác. Lúc ấy em muốn nói gì thì nói, thế nào anh cũng phải uống cái đã, anh khát tới kiệt sức mất. Rồi khi hai anh em tới bên bờ suối thứ ba,

em gái nghe thấy giọng người nói trong nước chảy róc rách:

– Ai uống nước suối sẽ hóa thành con mang! Ai uống nước suối sẽ hóa thành con mang!

Em gái bảo:

– Trời, anh ơi, em xin anh, anh đừng uống, kẻo lại hóa thành con mang bỏ em mà chạy. Nhưng thấy nước, người anh quỳ ngay gối, cúi xuống uống nước. Những giọt nước đầu tiên vừa mới qua môi thì anh trai đã biến thành con Mang nằm ngay bên bờ suối. Lúc đó người em khóc than thương hại người anh xấu số đã bị phù phép. Con Mang cũng khóc lóc, rên rỉ nằm bên cạnh.

Mãi sau người em gái nói:

– Anh Mang thân yêu, anh cứ yên tâm, em sẽ không bao giờ rời anh một bước. Rồi em tháo nịt vàng ra buộc vào cổ Mang, lại đi nhổ cói tết thành một sợi dây mềm để dắt Mang đi, đi hoài, đi mãi vào tận trong rừng sâu. Người và vật đi mãi thì tới một căn nhà nhỏ.

Nhìn vào thấy nhà bỏ không, em gái nghĩ bụng có thể ở lại đây được. Rồi em đi tìm rêu và lá vàng khô để làm một cái đệm mềm cho Mang. Sáng sáng, em gái đi tìm các loại củ, dâu dại và hạt dẻ. Em mang cỏ non về cho Mang, đút cho Mang ăn. Mang vui thích nhảy nhót quanh em.

Buổi tối, khi đã mệt, em gái gối đầu vào lưng Mang ngủ một giấc ngon lành. Nếu như anh biến thành người được thì cuộc đời của hai anh em thật là sung sướng.

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 3
4

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 4

- Tên truyện: Câu chuyện về người anh ngốc của tôi

- Ý nghĩa: Huynh đệ có nghĩa là có anh rồi mới có em, không có anh thì không có em. Hôm đó, anh nó lại đọc ngược thành “Đệ huynh”. Lúc lên đường nó khóc, anh nói rằng trong lòng anh nó là số 1, không có nó thì không có anh…

Lúc nó ra đời, kế hoạch hóa gia đình quản rất ngặt, trong thôn nhà nào phá vỡ kế hoạch thì hoặc là trốn đi vùng khác hoặc là bị phạt tiền, mỗi nó đường đường chính chính oe oe chào đời làm con cưng. Không phải vì nhà nó có quyền có thế mà là vì anh trai nó vốn mang bệnh não bẩm sinh, dân gian gọi là bệnh đần. Mẹ nó cầm cây roi trên tay dọa anh nó: “Vĩnh viễn không được lại gần em nghe chưa”.

Vì sợ anh làm hại nó nên mẹ cấm anh vào phòng của nó. Đến nỗi ăn cơm cũng bắt anh ấy ăn một mình trong căn phòng nhỏ. Anh hay lén lút ngồi xổm bên ngoài khung cửa sổ nhìn trộm nó, thấy em trai là anh sung sướng cười, nước bọt theo khóe miệng chảy xuống… Thật tình lúc nhỏ anh trai cũng được cưng lắm, đến khi những đứa trẻ cùng tuổi tập nói tập đi thì anh nó vẫn ngốc dại, không mở miệng nói được từ nào. Khám bệnh xong mới biết anh nó bị bệnh não bẩm sinh.

Ông bà nội trút hết thất vọng và uất ức lên đầu bố mẹ nó, mẹ nó đem hết oan ức đổ lên đầu anh nó, hễ gặp một chuyện nhỏ là anh nó phải chịu một trận mưa rơi. Có lúc mẹ ôm nó phơi nắng trong vườn, anh nó cẩn thận mon men đến gần, thích quá anh đưa tay sờ lên má nó. Mẹ nó như sợ một bệnh dịch gì vội bồng nó đi chỗ khác, mắng nhiếc anh nó: “Không được lại gần em, mày muốn truyền bệnh cho em à?”

Một lần, mẹ không có nhà. Từ xa, anh ngắm mợ bồng nó trên tay, vẫn là cười ngốc thôi. Mợ xót lòng, vẫy tay gọi: “Đến đây cầm tay em một tí này”. Anh nó vội trốn đi, miệng lắp bắp nói liên tục không rõ: “Không… không cầm… truyền bệnh, truyền bệnh”. Hôm đó mợ khóc òa, anh nó đưa tay lên lau nước mắt cho mợ, vẫn là cười ngốc thôi. Nó lớn dần, đang thời tập nói. Mấy lần nó huơ tay lên, bò tới phía anh. Anh nó mừng quá nhảy cẫng lên. Mẹ nó tới kịp, vội vội vàng vàng bồng nó đi chỗ khác. Nhìn những đứa trẻ khác mút kem que, anh nó liếm môi, cảm thấy nóng và khát lắm. Bọn nhóc nói nếu anh chịu làm chó tụi nó sẽ cho kem. Anh nó làm chó bò trên đất, nhưng bọn nhóc quỵt kem và cười ầm lên. Bằng một động tác nhanh gọn, anh nó nhổm người lên, như điên dại cướp lấy que kem. Bọn nhóc sợ quá khóc rống. Anh nó cầm chiến lợi phẩm chạy về nhà, không biết rằng trên đường que kem tan dần, tan dần. Về đến nhà kem chỉ còn một miếng nhỏ tội nghiệp mà thôi. Nó đang chơi ở vườn sau, nhân lúc mẹ không để ý, anh đem kem đến trước mặt nó và nói: “Ăn… ăn… em ăn đi”. Mẹ nó thấy anh cầm cái que như đang ra hiệu gì đấy, vội chạy đến xô anh ngã nhoài ra đất, que kem lấm lem đầy đất, anh nó ngẩn người nhìn một lúc lâu rồi ngoác miệng khóc.

Nó biết nói nhưng chưa từng gọi một tiếng anh. Anh nó hy vọng mình có thể như bao người anh khác được em trai là nó gọi một tiếng anh. Vì vậy lúc nó đang đùa nghịch ở sân sau, anh đứng phía ngoài xa ba mét, lấy hết sức hét: “Anh, anh”. Anh muốn nó nghe thấy sẽ học được cách gọi anh. Một lần anh đang cố gắng hét thật to, mẹ mắng nhiếc anh và đuổi đi chỗ khác chơi. Lúc đó nó ngước mắt lên nhìn anh, đột nhiên gọi thật rõ một tiếng: “Anh”. Anh nó chưa bao giờ vui như thế, hoa chân múa tay, bỗng nhiên chạy đến ôm nó thật chặt, nước mắt nước mũi tèm lem đầy vai áo nó. Từ nhỏ nó đã bị người ta gọi là “em thằng ngốc”.

Lớn lên, nó ghét cách gọi này. Bởi vậy nó luôn mặc cảm và hận ghét anh nó. Một lần, cũng vì chính cách gọi này mà nó bị người ta đánh. Nó bị lũ bạn đè lên người. Bỗng nhiên lũ bạn bị ai đó nhấc lên – là anh trai nó. Nó chưa bao giờ thấy anh nó mạnh mẽ như thế, nhấc bổng cả lũ bạn nó lên, quật ngã chúng ra đất. Lũ bạn vừa khóc vừa thét đau. Nó thấy sợ, rắc rối to rồi, bố chắc chắn sẽ phạt nó. Phút ấy nó hận mẹ tận xương tủy vì sao lại sinh cho nó một ông anh trai đần độn như thế. Nó dùng hết sức đẩy anh trai ra, hét rằng: “Ai bảo anh quản chuyện người khác, anh là thằng ngốc”. Anh nó ngã ra đất, thẫn thờ nhìn theo bóng nó khuất xa dần. Hôm đó, bố bắt hai anh em quỳ ra đất rồi dùng roi mây quất tới tấp. Anh bò lên người nó, run rẩy nói: “Đánh… đánh con, đừng đánh em”.

Mấy hôm sau mẹ mang kẹo từ thành phố về, chia cho nó tám viên, anh nó ba viên. Không chỉ là chia kẹo, những lần khác anh nó vẫn chịu vậy. Sáng sớm, anh đứng sau cửa gương đợi nó đi ra, xòe bàn tay có hai viên kẹo. Nó lờ đi, coi như không thấy gì. Anh nó lại chạy đến trước mặt, xòe bàn tay có ba viên kẹo và nói: “Ăn… ăn, em ăn đi”.

Không biết vì sao lần này nó đột nhiên không cần, anh nó chạy theo quấn quýt cả chân, không nói lời nào, nhét cả ba viên kẹo vào mồm nó. Lúc kẹo trôi qua khỏi họng, nó thấy rõ mắt anh trai đẫm nước mắt.

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 4
5

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 5

- Tên truyện: Anh em như thể tay chân

- Ý nghĩa: Đều sống chung trong một gia đình, sống chung dưới một mái nhà, cùng lớn lên, và họ lại như đã cùng chén nước bát cơm, có mối quan hệ tình cảm gắn bó với nhau. Những công việc anh giúp em, em giúp anh thì đây là một mối quan hệ đó lại đã giống như mối quan hệ giữa tay và chân vậy. 

 Tại một thị trấn nọ có hai anh em là John và Jame. Cha mẹ mất đi để lại cho 2 cậu một cửa hàng lớn nhất thị trấn. Hai anh em tiếp tục cùng nhau duy trì hoạt động kinh doanh của cửa hàng.

Người anh - John tính tình hiền lành lại chịu khó. Còn người em - James thì thông minh, lanh lợi. Hai anh em chí thú làm ăn nên việc buôn bán của cửa hàng rất tốt, lúc nào cũng có khách ra vào nườm nượp. Hai anh em học xung rất yêu thương nhau, đi đâu cũng có nhau, có chuyện gì cũng chia sẻ với nhau.

Cho đến một ngày nọ, khi Jonh đang bê hàng từ trong kho ra thì nhìn thấy James đang vô cùng bực bội, khó chịu lục tung đống giấy tờ trên bàn tìm kiếm thứ gì đó. Thấy anh ra Jame liền hỏi ngay về tờ tiền 100$ anh để trên bàn bỗng dưng không cánh mà bay. John bảo anh không biết vì anh bận ở trong kho. Thế nhưng James vẫn giữ nguyên cái vẻ hậm hực ban đầu. Jame cho rằng cửa hàng đâu có ai ra vào, ngoài anh mình ra thì còn ai nữa. Kể từ ngay đó Jame khó chịu ra mặt với anh và thường hay nói bóng nói gió. John biết em trai hiểu lầm nhưng không có cách nào giải thích. Một thời gian sau, không chịu nổi căng thẳng hai anh em quyết định chia cửa hàng làm hai. Một bức tường được xây lên ngăn cách cửa hàng làm hai cũng là ngăn cách tình cảm anh em của John và Jame. Hai enh em họ không còn muốn thấy mặt nhau cũng không muốn nói chuyện với nhau. 20 năm sau.... Cửa hàng của 2 anh em vẫn sừng sững trong thị trấn và thái độ của hai anh em họ vẫn như trước.

Một ngày nọ có một chiếc xe hơi dừng trước cửa hiệu của John. Một người đàn ông ăn vận sang trọng bước xuống và hỏi John về cửa hàng lớn nhất ở thị trấn này 20 năm trước. John thật thà kể lại câu chuyện cho người khách nghe. Người khách nghe xong cúi đầu nói : "Xin lỗi anh tôi chính là nguyên nhân khiến mối quan hệ anh em giữa hai người bị rạn nứt. Tôi chính là người đã lấy số tiền đó. Đó là lần đầu cũng là lần cuối tôi ăn cắp. Suốt 20 năm qua chưa ngày nào mà tôi không day dứt vì chuyện đó. Hôm nay tôi quay về đây là để xin lỗi. Mong hai anh hãy tha thứ cho tôi. " James ở nhà bên cũng đã kịp nghe hết câu chuyện. Anh vội chạy qua vừa khóc vừa ôm lấy anh mình và nói lời xin lỗi. Hai anh em khóc òa như hai đứa trẻ. Bức tường ngăn cách bị phá bỏ, hai cửa hàng lại hòa làm một.

Tình anh em cũng đã được nối lại. Tình enh em là thứ tình cảm máu mủ, ruột rà vô cùng thiêng liêng. Đừng vì những nghi ngờ không xác thực mà đánh mất tình cảm này.

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 5
6

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 6

- Tên truyện: 3 anh em thỏ

- Ý nghĩa: Câu chuyện về tình cảm anh em gắn bó đùm bọc mà giúp đỡ nhau vượt qua khó khăn. Dường như tình yêu thương dâng trào quá lớn, không ai còn cảm thấy đói và rét.

 Truyện kể rằng gia đình nọ sinh được 3 anh em, người anh cả tên là Thỏ Nâu, người anh thứ hai tên là Thỏ trắng và người em gái út tên là Thỏ Ngọc.

Năm ấy dân làng mất mùa đói kém, rất nhiều gia đình đã phải ly tán. Sau khi nhặt nhạnh hết tất cả những gì có thể dùng làm thức ăn để lại cho các con cầm cự, bố mẹ 3 bạn nhỏ tạm biệt các con để vào rừng xa kiếm thức ăn. Ba anh em thỏ nén gạt nước mắt trông theo cho đến khi bóng bố mẹ khuất dần sau rặng núi xa xa. ... Trời vẫn mưa như trút kèm theo gió rét lạnh buốt sương. Ba anh em thỏ ôm chặt nhau cho đỡ lạnh. Thương hai em nên Thỏ Nâu anh đã ra ngoài kiếm củi khô để về sưởi ấm, nhưng không may bị ốm nặng. Thức ăn bố mẹ để lại ngày một ít đi. Do đói, rét và chăm anh nên Thỏ Trắng cuối cùng cũng bị ốm. Gió và mưa mỗi lúc càng mạnh khiến căn nhà nhỏ vốn đã chông chênh giờ như muốn đổ sập. Không còn 1 nhánh củi khô nào, thức ăn cũng đã cạn hết. Nhìn hai người anh ốm mê man, chân tay lạnh ngắt khiến Thỏ Ngọc vô cùng xót xa... Sau một hồi tìm kiếm và cuối cùng cô bé đã reo lên vui sướng khi nhìn xuống mái tóc của mình. Đúng rồi, cô sẽ cắt mái tóc dài để dùng làm củi đốt sưởi ấm cho hai anh ... Khi tỉnh dậy, hai người anh thấy Thỏ Ngọc nằm bất tỉnh, vội vàng lay gọi em. Thì ra cô bé sau khi cắt đi mái tóc của mình sưởi ấm cho hai anh, cô bé cũng đã cắn bật máu tay mình để tiếp sức cho hai anh. Thỏ Nâu và Thỏ Trắng khóc gào gọi tên em nhưng Thỏ Ngọc vẫn nằm im nhắm nghiền đôi mắt. Vừa khi đó bố mẹ của 3 anh em cũng về đến nơi, trên tay họ là giỏ bánh bằng bột màu trắng thơm phức. "Các con ơi bố mẹ đã kiếm được thức ăn rồi". Nhưng tiếng reo của họ đã vội ngưng lại khi nhìn thấy cô con gái út Thỏ Ngọc. "Con ơi tỉnh dậy đi. Con dậy mà nếm miếng bánh bố mẹ đã mang về này". Nhưng mặc cho bố mẹ, hai anh lay gọi mãi nhưng Thỏ Ngọc đã vĩnh viễn rời xa. Cô bé đã tiếp sức cho hai anh đến cạn giọt máu cuối cùng của cơ thể mình! Những chiếc bánh bằng bột trắng tinh khiết (là món bánh dẻo sau này) đã thấm đầy nước mắt của thỏ bố, thỏ mẹ và hai thỏ anh trở thành một màu nâu vàng sẫm giống như những ngọn lửa đang cháy (chính là món bánh nướng sau này). Dường như tình yêu thương dâng trào quá lớn, không ai còn cảm thấy đói và rét.

Câu chuyện này đã làm cảm động đến Ngọc Hoàng thượng đế nên người đã ban cho Thỏ Ngọc sống lại. Cả gia đình ôm lấy nhau mừng rỡ. Thỏ Ngọc đã xin với Ngọc Hoàng ban cho dân làng không còn bị đói và rét nữa. Gia đình Thỏ Ngọc đem những chiếc bánh chia đều cho dân làng.

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 6
7

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 7

- Tên truyện: Em trai nuôi gà lấy tiền mua vàng mừng cưới chị 

- Ý nghĩa: Trong gia đình, mối quan hệ anh chị em rất nhiều chiều nên phong phú, đa dạng, giàu cảm xúc. Từ xa xưa đến nay, người Việt Nam có truyền thống xem trọng huyết thống, xem trọng tình cảm anh em. Dù trong hoàn cảnh nào thì anh em ruột thịt vẫn luôn là những người đầu tiên quan tâm, lo lắng cho nhau.

Đó là câu chuyện của một cô gái ở Quảng Nam tên Diệu khi kể về đứa em trai “cừu đen” tên Cường từ nhỏ đã chịu nhiều thiệt thòi nhưng lớn lên lại luôn yêu thương ba mẹ và chị hai.

Theo những dòng chia sẻ của người chị, từ nhỏ cậu em trai đã phải chịu nhiều thiệt thòi, thậm chí khi đang học lớp 8 thì phải nghỉ vì sức khỏe không cho phép. “Mình sinh năm 1996, em trai mình sinh năm 2004. Dân gian người ta bảo rằng trong một gia đình sẽ có một người là “cừu đen”, tức là người gánh chịu bớt những chuyện xui xẻo cho gia đình và trong gia đình mình thì em trai mình là “cừu đen” đó. Lúc mới đẻ ra được vài tháng tuổi em ấy bị hạ canxi máu khiến cơ thể co giật liên tục, ba má mình bồng em đi chạy chữa từ bệnh viện huyện đến Bệnh viện Đa khoa TP. Đà Nẵng suốt mấy tháng ròng. Lúc đó mình mới học lớp 2 nhưng giờ vẫn nhớ như in bác sĩ dùng cái kim tiêm to đùng lấy của em mình biết bao nhiêu máu để xét nghiệm, rồi dây ống các loại đầy người em. …Ba má mình cứ tưởng mất em rồi. Thời điểm đó nhà mình nghèo lắm, ba má phải chạy vạy khắp nơi, may mắn là em mình khỏi bệnh. Nhưng sau đó em biết bò, đang bò chơi thì lại bị giật điện bất tỉnh, sau lần giật điện đó thì trí óc em mình chậm phát triển hơn bạn bè cùng trang lứa, lưỡi em bị bè ra và phát âm không chuẩn nữa. Em mình tự ti nên ít giao tiếp với bạn bè và học hành thì nhà mình chỉ mong em lên lớp được là vui rồi. Đang học lớp 8 thì em mình chính thức nghỉ học vì không theo kịp bạn bè. Em ở nhà nuôi gà, làm việc nhà, chơi với chó mèo vậy thôi. Năm nay em mình 15 tuổi nhưng tâm hồn giống một đứa con nít vậy, chưa kể lúc nhỏ nó chưa hết bị gãy tay lại chuyển sang gãy chân”. Theo lời kể của chị gái, cậu em trai luôn vui vẻ, ngoan hiền, vâng lời và thương chị hai. Khi biết tin chị sắp lên xe hoa, cậu em trai đã xin ba mẹ cho nuôi gà để dành tiền mua vàng tặng cho chị vào ngày cưới. “Biết năm nay mình cưới nên đầu năm nó xin má tài trợ mua cho đàn gà con về chăm, bảo gà lớn thì bán đi rồi mua vàng để nó cho chị hai đám cưới chứ không được lấy làm chuyện khác. Khoảnh khắc cậu em lên trao vàng cho mình trong đám cưới, mình bật khóc ngon lành trước bao nhiêu người, trôi hết cả lớp trang điểm. Người nhà mình mắt ai cũng đỏ hoe. Mình vẫn luôn tự hứa sẽ cố gắng sống thật tốt để không phụ lòng yêu thương của ba má và thằng em trai mãi mãi không trưởng thành của mình nữa” - người chị gái chia sẻ đầy xúc động.

Nhìn bức ảnh ghi lại khoảnh khắc cậu em trai trao cho chị món quà cưới mà tự tay đã chuẩn bị từ rất lâu, nhiều người rưng rưng xúc động trước tình cảm chị em trong gia đình đầy yêu thương, đùm bọc

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 7
8

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 8

- Tên truyện: Nghĩ đến em trai thì sợ hãi bay hết…

- Ý nghĩa: Một câu chuyện về lần gặp mặt cuối cùng đầy yêu thương của hai anh em – hai đứa trẻ, còn đó câu chuyện về tình yêu thương, về lòng tử tế giữa một cuộc đời ngày càng đầy rẫy những vụ án người thân trong gia đình tàn sát lẫn nhau.

Vì Quyết Chiến (13 tuổi) là đứa con đầu lòng của anh Vì Văn Nam và chị Hà Thị Sâm, có em gái Vì Khánh Như (7 tuổi) và Vì Văn Lực (2 tháng tuổi). Bé Lực nhập Bệnh viện Nhi trung ương lúc mới chào đời 2 ngày, sinh non 1 tháng và mắc phải nhiều bệnh với tình hình sức khỏe không được khả quan.

Từ khi bố mẹ đưa em xuống Hà Nội, Chiến cũng biết tình hình bệnh của em vì thỉnh thoảng mẹ vẫn gọi điện về. Chiến chưa đi Hà Nội bao giờ, chỉ thấy bảo em Lực đang được “nuôi lồng kính” ở đó. Trưa ngày 25/3/2019, vừa đi học về, Chiến đã nghe được cuộc hội thoại giữa ông nội và mẹ thì được biết Lực ốm nặng, bệnh tình chuyển biến xấu. Chị Sâm đã dặn gia đình chuẩn bị hậu sự. Nằm trên ghế, Chiến ôm mặt khóc nức nở. Chiến chưa bao giờ được nhìn thấy mặt em trai vì từ ngày Lực sinh ra đều phải nằm viện. Suốt từ đó, Chiến cứ hy vọng rồi quyết tâm xuống gặp em Lực. Để được gặp em, dù không biết Hà Nội ở đâu, to lớn cỡ nào nhưng Chiến vẫn đi. Từ núi rừng Chiềng Yên, huyện Vân Hồ, Sơn La, Chiến một mình đạp xe gần 100 km xuống Hà Nội thăm em trai, vượt qua gần 15 con đèo lớn nhỏ. Không biết đường, Quyết Chiến cứ chọn những con đường lớn mà đi, đoạn nào không biết thì hỏi người ta. Đôi chân sưng vù, hai chiếc dép rách bươm. Mỗi lần đổ dốc hay qua đoạn đường khúc khuỷu, Chiến phải lấy chân làm phanh, làm chiếc dép chảy nhựa khét lẹt. Đoạn nào khó đi quá thì Chiến đành xuống xe dắt bộ… “Em sợ em trai mất nên muốn xuống Hà Nội. Em không biết Hà Nội ở đâu, nhưng nhớ em quá, chưa bao giờ hai anh em được nhìn mặt nhau. Em có sợ nguy hiểm chứ. Nhưng nghĩ đến em trai thì sợ hãi bay đi đâu hết luôn. Em đi hướng bên phải, bám ven đường, nhìn trước nhìn sau mới đi. Có đoạn em mệt quá bị ngất, một chiếc xe khách đi qua tưởng em bị tai nạn, họ xuống hỏi xin số điện thoại bố mẹ em. Các chú mới gọi cho bố. Nếu không gặp xe đó, em dự định đạp tiếp, chưa nghĩ về sau sẽ như thế nào...” - Chiến kể với báo chí về hành trình của mình.

Xuống đến Hà Nội, lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy em trai sau hành trình trăm cây số, Chiến đã khóc òa lên nức nở. Chiến đã hy vọng em Lực sẽ chống chọi thật mạnh mẽ với bệnh tật để có thể sớm khỏe mạnh trở về nhà. “Sau này khoẻ mạnh, chúng mình sẽ cùng đi chăn bò, đá bóng. Anh sẽ rang cơm cho em ăn, đi học cùng em” - Chiến thì thầm như đang nói với em.

Thế nhưng ông trời chẳng chiều lòng người, em trai Chiến đã lỗi hẹn, chẳng thể nào cùng anh lớn lên vui đùa. Với anh em Chiến, âm dương đã trở nên quá đỗi cách biệt.

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 8
9

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 9

- Tên truyện: DỮU CỔN CHĂM ANH BỊ DỊCH BỆNH 

- Ý nghĩa: Người thời xưa rất chú ý và quý trọng tình nghĩa anh em như thể tay chân.  Chúng ta thấy rằng những bậc trí thánh, tấm lòng của họ thực sự đã làm được “Dù có hy sinh bản thân, cũng phải giữ trọn đạo nghĩa”.

Người thời xưa rất chú ý và quý trọng tình nghĩa anh em như thể tay chân. Vào thời nhà Tấn, có đứa trẻ tên là Dữu Cổn. Đúng lúc vùng quê nhà họ có một trận dịch bệnh, người anh cả qua đời do dịch bệnh, còn một người anh khác thì đang bị bệnh.

Mọi người trong làng đều xa lánh, cha mẹ cậu cùng với chú bác đều cũng muốn bỏ đi và còn muốn mang cậu theo. Dữu Cổn liền nói với người lớn: “Con không dễ mắc bệnh đâu, cho nên không sợ, con muốn ở lại”. Chúng ta thấy rằng những bậc trí thánh, tấm lòng của họ thực sự đã làm được “Dù có hy sinh bản thân, cũng phải giữ trọn đạo nghĩa”. Thực ra, thái độ thế này phù hợp với chân tướng nhân sinh vũ trụ. Khi cậu đối diện với sự sống với thái độ nghĩa tình, thì thậm chí thân mạng có kết thúc, thì kiếp sau cậu cũng có nơi tốt đẹp để đi về. Còn giả như đi ngược với đạo nghĩa, thì dù có cố kéo dài được thân mạng, thì kiếp sau liệu có nơi chốn tốt để đi chăng? Không thể nào. Hơn nữa, quan trọng hơn, mặc dù có thể sống theo mấy chục năm, thì cũng là không phải với lương tâm của mình, một đời sẽ không hạnh phúc. Còn những bậc trí thánh lại có thể viết lênn những tác phẩm hay cho từng quãng đời, có thể biến cục sắt thô thành tấm lụa ngọc, biến hiểm nguy thành cát tường. Dữu Cổn ở lại chăm sóc người anh, tối đến cậu còn đến trước bia mộ người anh đã mất để bái lạy và khóc một mình. Không bao lâu sau, bệnh của người anh bỗng khỏi.

Bệnh vì sao lại khỏi chứ? Với tình nghĩa anh em sâu đậm thế này, từng bát thuốc bưng đến đều là ý niệm thiện gia trì, đều sự gia trì của đạo nghĩa, của ân nghĩa, cho nên người anh cậu uống vào thì rất có hiệu quả. Sau này, bệnh tình người anh khỏi rồi, cậu cũng không bị truyền nhiễm nữa. Cha mẹ lại trở về quê nhà, thấy anh người con đều sống thì vô cùng vui mừng. Đây là vào thời nhà Tấn, Dữu Cổn đã làm ra một tấm gương cảm động về tình anh em như thể tay chân.

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 9
10

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 10

- Tên truyện: Còn anh, còn em, tình thương còn ở lại

- Ý nghĩa: Dù bệnh tật hay ốm đau thế nào thì gia đình luôn đồng hành bên mình, vượt qua những thời kì khó khăn nhất trong cuộc sống.

 Tôi có 3 ông anh trai. Hồi nhỏ, các anh luôn chơi chung với nhau, tôi là con gái, bị ra rìa. Theo lý luận của các anh trai, con gái không phù hợp với các trò phá như giặc, quậy banh xóm.

Thế nhưng, tôi vẫn lẽo đẽo đi theo, đòi chơi chung (tất nhiên có cả nước mắt và cả sự "bảo hộ" của má tôi nữa). Anh đầu của tôi có khiếu về mỹ thuật, thích vẽ với cắt may và dọn dẹp nhà cửa. Hồi nhỏ, tóc tôi chẳng bao giờ phải đưa đi tiệm vì anh cắt tóc cho tôi theo kiểu "Maika từ trên trời rơi xuống"! Nhớ năm học lớp 3, cuối năm tôi được lên xã nhận giải thưởng mà quần áo cũ ngắt (hồi đó, tết mới được may áo mới). Anh sáng trí lấy cái nồi, bỏ than củi vào để ủi đồ (vì nhà không sắm bàn ủi). Kết quả, anh làm cháy của tôi hết một cái quần. Anh thứ ba của tôi học rất giỏi, may quá, anh còn mê đọc sách. Thành thử bao tiền dành dụm được từ những bữa đi câu cá, bắt tôm cua đem bán, anh đều mua sách, và luôn cho tôi đọc ké. Có lần, anh biểu tôi đưa hết tiền lì xì để anh xuống trường mua sách, nhưng lúc về không có cuốn sách nào, tôi khóc một trận, và tất nhiên cây roi của má cũng không tha cho anh. Có lẽ hối hận vì đã đem tiền của tôi đi mua kẹo ăn hết, anh đội mưa đi nhấp cá lóc, được một con to đùng. Và anh dùng tiền bán con cá to này mua lại cho tôi những quyển sách thần kỳ. Sau này đi học xa, anh vẫn là người tôi chờ đợi nhất mỗi khi hay tin anh về, bởi thể nào anh cũng sẽ về cùng với cả đống sách báo cũ. Anh kế tôi không mấy siêng năng chăm chỉ, luôn kèn cựa với tôi. Nhưng đến lúc tôi bị tai nạn gãy cái chân, chính anh là người chăm nom kè cõng lúc tôi cần đi lui đi tới. Năm tôi đi học lớp 5, dọc đường bị ong vò vẽ bay ra chích sưng phù hết mặt mũi, tôi đau quá ngồi khóc bên đường mãi cho đến tối, thấy anh hốt hoảng đi tìm tôi. Sau này lớn, mỗi người anh có mỗi tính cách, số phận, kể cả tôi cũng vậy. Nhà tôi vẫn thuộc diện nghèo nên anh em mỗi người phải tự lập học hành, sinh kế.

Tôi không quá tự hào vì mình có anh thành đạt, mà tôi tự hào vì có những người anh yêu thương mình. Thương, như kiểu anh hai, là nông dân chính hiệu, biết tôi thích ăn bắp luộc, cá lóc nấu chua nên lần nào tôi về thăm quê, anh luôn chuẩn bị sẵn những thứ này để dành cho tôi. Thương như kiểu anh ba, việc gì khó khăn dù tôi không nhờ, anh đều sẵn sàng gánh hết. Hay như kiểu anh kế tôi, chảy nước mắt lúc sang thăm tôi khi tôi lâm bệnh ngặt nghèo. Không giúp được gì nhiều, cũng chẳng lời hay để an ủi, nhưng anh biết mình có tình thương.

Câu chuyện tình cảm anh em thứ 10

Những câu chuyện về tình anh em thật cả động, mang đến cho ta hơn mọi bài học về đạo đức khuôn mẫu, sáo rỗng, trở thành một trong tấm gương sáng về tình thương, tình cảm anh em gia đình. Hi vọng với danh sách gợi ý của chúng tôi, bạn sẽ có thêm những mẩu chuyện hay đọc trong thời gian rảnh rỗi để thấy thêm yêu, thêm trân quý những người thân yêu xung quanh ta. Cảm ơn bạn đã đọc bài viết và đừng quên theo dõi các bài viết khác trên chuyên trang của chúng tôi nhé!

Đánh giá:

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận.

Hãy để lại bình luận của bạn tại đây!

Báo lỗi

Nội dung báo lỗi là bắt buộc!

Thông báo